Cựu chiến binh

TẠ THỊ KIỀU: NGƯỜI CON GÁI KIÊN TRUNG GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG KHÁNG CHIẾN

Câu chuyện được kể qua lời của một nữ giao liên từng hoạt động cùng Tạ Thị Kiều. Trong một lần làm nhiệm vụ vận chuyển tài liệu bí mật, chị Kiều không may rơi vào tay địch. Dù bị tra tấn dã man, chị vẫn giữ vững bí mật của tổ chức, bảo vệ an toàn cho đồng đội và cơ sở cách mạng. Sự hy sinh của chị trở thành nguồn động viên cho nhiều thế hệ sau.

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1949.

Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra vô cùng quyết liệt.

Tôi khi ấy là một nữ giao liên hoạt động tại vùng đồng bằng Bắc Bộ.

Nhiệm vụ hằng ngày của chúng tôi là chuyển thư từ, tài liệu và liên lạc giữa các cơ sở cách mạng.

Đó là công việc rất nguy hiểm.

Chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể bị địch bắt.

Người tôi thân thiết nhất trong đội là chị Tạ Thị Kiều.

Chị hơn tôi vài tuổi.

Dáng người nhỏ nhắn.

Khuôn mặt hiền hậu.

Nhưng bên trong là ý chí vô cùng mạnh mẽ.

Mỗi lần nhận nhiệm vụ khó khăn, chị luôn là người xung phong đầu tiên.

Một buổi tối đầu mùa hè, tổ chức giao cho chúng tôi vận chuyển một số tài liệu quan trọng đến căn cứ.

Trước khi lên đường, chị Kiều cẩn thận kiểm tra lại mọi thứ.

Rồi quay sang tôi:

"Đường hôm nay không an toàn đâu."

Tôi lo lắng hỏi:

"Chị có sợ không?"

Chị cười:

"Sợ chứ."

"Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai làm việc cách mạng."

Câu trả lời ấy khiến tôi không biết nói gì thêm.

Đêm hôm đó, trời tối đen như mực.

Chúng tôi men theo những con đường làng nhỏ để tránh sự chú ý.

Mọi việc diễn ra thuận lợi cho đến gần sáng.

Bất ngờ từ phía trước xuất hiện tiếng quát lớn.

Một toán lính địch đang chặn đường kiểm tra.

Chúng tôi lập tức tìm cách rút lui.

Nhưng tình hình quá bất ngờ.

Trong lúc hỗn loạn, chị Kiều đẩy tôi về phía cánh đồng lúa.

"Em chạy đi!"

"Tài liệu phải đến được căn cứ!"

Tôi định quay lại nhưng chị kiên quyết lắc đầu.

Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy chị trước khi chị bị bắt.

Những ngày sau, tin tức về chị khiến ai cũng đau lòng.

Địch biết chị là người của cách mạng nên liên tục tra khảo.

Chúng tìm mọi cách buộc chị khai ra cơ sở bí mật.

Nhưng chị không nói một lời.

Một người dân từng bị giam gần nơi chị bị giữ kể lại:

Dù bị đánh đập rất dã man, chị vẫn giữ thái độ bình tĩnh.

Khi bọn địch hỏi về đồng đội, chị chỉ im lặng.

Có lần tên chỉ huy tức giận quát:

"Mày khai ra thì sẽ được sống!"

Chị nhìn thẳng vào hắn và nói:

"Tôi không có gì để khai."

Câu trả lời ấy khiến hắn nổi giận.

Nhưng dù bị tra tấn thế nào, chị vẫn không thay đổi.

Trong khi đó, nhờ sự hy sinh của chị, các cơ sở cách mạng kịp thời chuyển địa điểm an toàn.

Nhiều cán bộ thoát khỏi các cuộc truy bắt của địch.

Những tài liệu quan trọng cũng không rơi vào tay đối phương.

Một buổi chiều, chúng tôi nhận được tin dữ.

Tạ Thị Kiều đã anh dũng hy sinh.

Cả đơn vị lặng đi.

Không ai nói nên lời.

Tôi ngồi bên bờ sông rất lâu hôm ấy.

Nhớ lại nụ cười của chị trước khi lên đường làm nhiệm vụ.

Nhớ lại câu nói:

"Nếu ai cũng sợ thì ai làm việc cách mạng."

Tôi hiểu rằng chị đã lựa chọn con đường ấy từ rất lâu.

Con đường của sự hy sinh vì độc lập dân tộc.

Nhiều năm sau.

Khi đất nước hòa bình, tôi có dịp trở lại quê hương của chị.

Người dân nơi đây vẫn nhắc đến Tạ Thị Kiều với niềm tự hào.

Các thế hệ trẻ được nghe kể về người con gái đã dành cả tuổi xuân cho cách mạng.

Đối với tôi, Tạ Thị Kiều không chỉ là một đồng đội.

Chị là biểu tượng của lòng dũng cảm và sự trung thành.

Là minh chứng cho sức mạnh phi thường của những người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng đấu tranh gian khổ.

Dù thời gian có trôi qua bao lâu, hình ảnh người nữ giao liên nhỏ bé nhưng kiên cường ấy vẫn luôn sống mãi trong lòng những người từng biết chị và trong lịch sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn