Bài viết

Tấc đất, viên gạch

Tại Thành cổ, mỗi viên gạch đổ nát đều thấm đẫm máu thịt của những người lính trẻ như anh.

Hà Tĩnh09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những lứa tuổi đi qua cuộc đời nhẹ nhàng như hơi thở, nhưng cũng có những lứa tuổi đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, tạc vào lịch sử một dáng đứng kiêu hãnh chẳng thể phai mờ. Trong những năm tháng “thời hoa lửa” hào hùng ấy, có một người thanh niên đã viết nên bản tình ca bất diệt bằng chính máu thịt của mình – đó là liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc.

Anh không chỉ là một người lính, mà còn là một tâm hồn nghệ sĩ, một trí thức trẻ đầy triển vọng. Rời ghế nhà trường Đại học Tổng hợp khi tương lai đang rộng mở, anh mang theo trong hành trang ra trận không chỉ là khẩu súng, bao gạo mà còn là cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" đầy ắp những chiêm nghiệm về cuộc đời, tình yêu và lý tưởng. Giữa tiếng bom gào đạn rú của chiến trường Quảng Trị khốc liệt năm 1972, anh vẫn nhìn thấy sắc hoa hồng trong màu máu, vẫn thấy vẻ đẹp của dòng sông Thạch Hãn dù nó đang oằn mình gánh chịu hàng vạn tấn bom châu thân.

Trận đánh tại Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm ấy là một khúc quanh nghiệt ngã. Trong một đợt tấn công điên cuồng của kẻ thù, anh Thạc cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ từng tấc đất, từng viên gạch đổ nát. Anh không chỉ chiến đấu bằng vũ khí, mà còn bằng tinh thần thép của một người cộng sản trẻ tuổi. Những dòng nhật ký viết vội dưới ánh đèn dầu trong hầm hào vẫn rực cháy một niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.

Ngày 30-7-1972, anh đã anh dũng ngã xuống khi tuổi đời vừa tròn hai mươi – lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Anh ra đi, nhưng lời hẹn ước về một ngày hòa bình "giữa thủ đô hoa lệ" vẫn còn đó, vẹn nguyên và thổn thức. Sự hy sinh của anh không phải là một dấu chấm hết, mà là một sự khởi đầu cho những lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ mai sau.

Đọc lại những trang viết của anh, chúng em như được ngược dòng thời gian để sống lại một thời đại mà cái "Tôi" cá nhân được hòa quyện vào cái "Ta" chung của dân tộc. "Thời hoa lửa" không chỉ có mùi thuốc súng và sự chia ly, mà còn rực rỡ sắc hoa của lòng chung thủy, của sự dấn thân không tính toán.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tấm gương của anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc chính là chiếc gương soi để mỗi chúng ta tự vấn lòng mình: Ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay?. Anh đã để lại tuổi hai mươi của mình ở lại chiến trường để chúng em có được những tuổi hai mươi hòa bình, rực rỡ dưới mái trường này. Ký ức về anh sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, nhắc nhở chúng em phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hóa thân vào đất đá, cỏ cây để Tổ quốc mãi mãi trường tồn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn