Khác

Tầm nhìn của Nguyễn Ái Quốc trong lựa chọn Cao Bằng khi trở về tổ quốc và chuẩn bị tổng khởi nghĩa giành chính quyền ở Việt Nam (1941–1945) P3

Tầm nhìn của Nguyễn Ái Quốc trong lựa chọn Cao Bằng khi trở về tổ quốc và chuẩn bị tổng khởi nghĩa giành chính quyền ở Việt Nam (1941–1945)

Thái Nguyên10/04/2026Đoàn xã Vĩnh Thông sưu tầm (Đoàn xã Vĩnh Thông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

2. Nguyễn Ái Quốc lựa chọn Cao Bằng để trở về Tổ quốc sau 30 năm tìm đường cứu nước và hoạt động ở nước ngoài

Việc Nguyễn Ái Quốc lựa chọn địa bàn tỉnh Cao Bằng để trở về Tổ quốc (28-1-1941) là một quyết định có ý nghĩa lịch sử đặc biệt, phản ánh tư duy chính trị sắc sảo, tầm nhìn chiến lược và nghệ thuật lãnh đạo cách mạng kiệt xuất của Người. Đây không phải là sự lựa chọn mang tính tình thế hay thuần túy nhằm bảo đảm an toàn cá nhân, mà là một lựa chọn có tính toán toàn diện, lâu dài, gắn liền với định hướng chiến lược căn bản của cách mạng Việt Nam trong giai đoạn chuyển hướng sang nhiệm vụ đẩy mạnh đấu tranh giải phóng dân tộc. Nếu như trong những năm trước đó, phong trào cách mạng chủ yếu phát triển ở các đô thị và vùng đồng bằng, thì trong điều kiện mới, việc xây dựng căn cứ địa ở vùng rừng núi, biên giới trở thành yêu cầu khách quan. Chính từ yêu cầu đó, Nguyễn Ái Quốc đã chủ động lựa chọn Cao Bằng - một địa bàn hội tụ nhiều điều kiện thuận lợi để mở đầu cho giai đoạn cách mạng mới.

Xét về địa lý - quân sự, Cao Bằng là tỉnh miền núi biên giới phía Bắc, có địa hình hiểm trở, rừng núi trùng điệp, nhiều hang động tự nhiên, giao thông đi lại khó khăn. Trong điều kiện kẻ thù của dân tộc còn mạnh, hệ thống kiểm soát, đàn áp của chính quyền thực dân - phát xít và tay sai dày đặc, địa hình Cao Bằng cho phép cách mạng tránh thế đối đầu trực diện, tạo điều kiện bảo toàn lực lượng, tích lũy thế và lực lâu dài. Đây là yếu tố có ý nghĩa sống còn đối với sự tồn tại và phát triển của cơ quan lãnh đạo cách mạng trong nước.

Đặc biệt, vị trí tiếp giáp Trung Quốc của Cao Bằng mang ý nghĩa chiến lược quan trọng. Nguyễn Ái Quốc với tầm nhìn quốc tế sâu rộng, luôn coi cách mạng Việt Nam là một bộ phận của phong trào cách mạng thế giới, đã chọn Cao Bằng nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho việc duy trì tuyến liên lạc quốc tế, tranh thủ sự ủng hộ của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, đồng thời vẫn bảo đảm được tính bí mật, an toàn trước sự truy lùng gắt gao của kẻ thù.

Không chỉ cân nhắc các yếu tố địa - chính trị, Nguyễn Ái Quốc đặc biệt coi trọng yếu tố con người và phong trào quần chúng. Trước khi quyết định trở về Cao Bằng, Người đã nắm khá chắc tình hình phong trào cách mạng ở địa phương này. Từ cuối những năm 1930, các cơ sở đảng, các tổ chức yêu nước ở Cao Bằng đã được gây dựng, tuy chưa thật mạnh nhưng có tính bền bỉ, liên tục.

Đồng bào các dân tộc Tày, Nùng, Dao… ở Cao Bằng có truyền thống yêu nước, tinh thần đoàn kết cộng đồng cao, gắn bó mật thiết với cách mạng. Nhân dân Cao Bằng sẵn sàng che chở, nuôi giấu cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng, coi việc giúp đỡ cách mạng là trách nhiệm thiêng liêng đối với dân tộc. Đây chính là điểm tựa xã hội vững chắc, cho phép Nguyễn Ái Quốc hiện thực hóa quan điểm “cách mạng là sự nghiệp của quần chúng”.

Từ các yếu tố trên có thể khẳng định: việc Nguyễn Ái Quốc lựa chọn Cao Bằng là sự kết tinh của tư duy chiến lược, tầm nhìn dài hạn và nghệ thuật lãnh đạo cách mạng. Quyết định này không chỉ bảo đảm an toàn cho lãnh tụ và Trung ương, mà quan trọng hơn, đã mở ra một hướng đi đúng đắn cho cách mạng Việt Nam: xây dựng căn cứ địa cách mạng, lấy miền núi làm bàn đạp, chuẩn bị toàn diện cho khởi nghĩa giành chính quyền trong phạm vi cả nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn