Cựu chiến binh

Tâm tư người lính

Tâm tư người lính… là nỗi nhớ nhà giấu kín. là tình đồng đội không lời. là những ước mơ giản dị giữa khói lửa. và là một niềm tin… rằng tất cả những hy sinh ấy… đều xứng đáng cho một ngày đất nước bình yên.

Hải Phòng01/04/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày tôi nhập ngũ, tôi mới hai mươi tuổi.

Trước khi đi, mẹ chỉ nắm tay tôi thật chặt:

“Con đi… nhớ giữ gìn.”

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng hiểu rõ… chiến tranh đâu phải muốn giữ là giữ được.

Những ngày đầu ở chiến trường, tôi mới thấy hết sự khắc nghiệt.

Rừng sâu, mưa dầm, sốt rét, đói khát…

Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất…

là những đêm yên tĩnh hiếm hoi.

Có những đêm không có tiếng súng.

Chúng tôi nằm dưới tán rừng, nhìn lên bầu trời đầy sao.

Lúc đó, ai cũng im lặng.

Nhưng tôi biết… mỗi người đều đang nghĩ về một nơi nào đó.

Tôi nghĩ về nhà.

Về mẹ.

Về con đường làng đầy bụi.

Về những buổi chiều bình yên mà có thể sau này… không còn nữa.

Có lần, tôi lấy trong ba lô ra một bức thư chưa kịp gửi.

Viết từ lâu, nhưng không có dịp gửi đi.

Trong đó, tôi chỉ viết đơn giản:

“Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo.”

Nhưng thật ra…

có những ngày tôi sốt run người, nằm không dậy nổi.

Có những lúc bom nổ ngay bên cạnh.

Có những lần… tưởng như không còn cơ hội viết tiếp lá thư đó.

Người lính không sợ chết.

Nhưng có một điều mà ai cũng sợ…

không kịp nói lời cuối với người thân.

Trong đơn vị, chúng tôi sống với nhau như anh em.

Chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc, từng câu chuyện.

Có khi chỉ cần một cái vỗ vai…

là đủ hiểu nhau.

Tôi có một người bạn thân.

Nó hay nói:

“Chiến tranh rồi sẽ qua. Tao chỉ mong sau này được về, sống một cuộc đời bình thường.”

Một ước mơ rất giản dị.

Nhưng không phải ai cũng thực hiện được.

Sau một trận đánh…

tôi trở về.

Còn nó… thì không.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Lần đầu tiên, tôi thấy lòng mình trống rỗng đến vậy.

Không phải vì sợ…

mà vì nhận ra…

có những điều chưa kịp nói…

sẽ không bao giờ còn cơ hội nói nữa.

Chiến tranh kết thúc.

Tôi trở về quê.

Mọi thứ dường như vẫn vậy…

nhưng trong lòng tôi thì khác.

Có người hỏi tôi:

“Ông còn nhớ chiến tranh không?”

Tôi chỉ cười:

“Không phải còn nhớ… mà là chưa bao giờ quên.”

Bây giờ, mỗi buổi chiều, tôi thường ngồi trước hiên nhà.

Nhìn bầu trời, nghe tiếng gió…

và nghĩ về những ngày xưa.

Nếu phải nói về tâm tư của người lính…

tôi chỉ có thể nói thế này:

Chúng tôi ra đi không phải vì không biết sợ.

Mà vì có những điều lớn hơn nỗi sợ.

Tâm tư người lính

là nỗi nhớ nhà giấu kín.

là tình đồng đội không lời.

là những ước mơ giản dị giữa khói lửa.

và là một niềm tin…

rằng tất cả những hy sinh ấy…
đều xứng đáng cho một ngày đất nước bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn