Bài viết

Tay chèo bất tử

Hà Tĩnh16/04/2026Mai Thùy Dương (THPT Chuyên Hà Tĩnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quảng Bình những năm 1964 - 1967 là "túi bom" của miền Bắc. Giữa cái nắng cháy thịt da và tiếng gầm rú điên cuồng của máy bay Mỹ, có một hình ảnh đã trở thành huyền thoại: Một người đàn bà tóc bạc phơ, thân hình nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi, tay chèo vững vàng đưa con đò băng băng qua dòng Nhật Lệ đỏ ngầu khói lửa.

Người đó chính là mẹ Nguyễn Thị Suốt

Chuyện về người đàn bà không biết sợ

Ở tuổi 60, cái tuổi lẽ ra phải được nghỉ ngơi bên con cháu, mẹ Suốt lại tình nguyện đảm nhận một nhiệm vụ mà bất cứ ai nghe qua cũng phải rùng mình: Chèo đò chở cán bộ, bộ đội và vũ khí qua sông.

Dòng sông Nhật Lệ ngày ấy không yên bình như bây giờ. Phía trên đầu là máy bay gầm rú, phía dưới mặt nước là những cột sóng dựng đứng do bom nổ. Đã có bao nhiêu chuyến đò đi qua là bấy nhiêu lần mẹ đối mặt với tử thần.

Người ta kể rằng, có những trận bom dữ dội đến mức nước sông bắn lên tung tóe, đò chao đảo tưởng chừng như sắp lật. Thế nhưng, đôi tay gầy của mẹ vẫn bám chặt lấy mái chèo. Mẹ nói một câu mà đến tận bây giờ vẫn khiến hậu thế phải nghiêng mình:

"Tui chết thì còn có đứa khác chèo, nhiệm vụ vận chuyển không được dừng. Không có chi phải sợ!"

"Ngẩng đầu hỏa tuyến, tay chèo sát sông"

Năm 1965, mẹ Suốt được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Khi ra Hà Nội dự đại hội, gặp Bác Hồ, mẹ vẫn giản dị trong bộ bà ba nâu, nụ cười hiền hậu của người phụ nữ miền Trung nắng gió.

Nhưng chiến tranh không có sự khoan nhượng. Năm 1968, trong một trận oanh kích ác liệt của máy bay Mỹ ngay tại bến đò quen thuộc, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh khi trên tay vẫn còn cầm chặt mái chèo. Mẹ ngã xuống ngay trên dòng sông đã gắn bó cả cuộc đời, máu của mẹ hòa vào dòng nước Nhật Lệ, góp phần dệt nên màu cờ Tổ quốc.

Giá trị của một huyền thoại có thật

Ngày nay, tại bến đò mẹ chèo năm xưa, một tượng đài uy nghi đã được dựng lên. Nhưng tượng đài lớn nhất của mẹ chính là nằm trong lòng người dân Quảng Bình và cả dân tộc Việt Nam.

Câu chuyện về mẹ Suốt không phải là cổ tích, đó là bằng chứng về sức mạnh của những con người bình thường khi đứng trước vận mệnh của đất nước. Mẹ không có súng, mẹ chỉ có một mái chèo và một trái tim yêu nước nồng nàn.

Lời nhắn cho hôm nay: Nhìn vào tấm gương mẹ Suốt, chúng ta thấy rằng anh hùng không phải là những gì quá xa xôi. Anh hùng đôi khi chỉ là người dám làm những việc bình thường một cách phi thường trong hoàn cảnh gian nan nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn