Thắm tình đồng đội...
Nhiều cựu TNXP khẳng định, trong kháng chiến ác liệt, chính tình đồng chí đồng đội yêu thương, gắn bó với nhau như máu thịt là động lực to lớn giúp mọi người vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Cô Đoàn Thị Hồng Khéo, cựu TNXP Đại đội Mai Thanh Thế (Sóc Trăng), kể: “Mỗi người được cấp 3 m cao su, 2 bộ quần áo. Nhiều lúc không đủ gạo ăn, chúng tôi kiếm củ chuối, rau rừng lót dạ nhưng trên vai lúc nào cũng vác trên 25 kg đạn dược, hàng hóa. Có lúc tôi vác hơn 40 kg đạn. Khổ nhất là vào mùa nước nổi, nhiều hôm cả ngày chị em dầm mình dưới nước, cộng với bom đạn luôn rình rập. Có khi nhiều tháng không có muối, gạo ăn, lại còn bị đỉa vắt cắn, muỗi đốt suốt đêm... Gian khổ đến vậy nhưng mọi người luôn đoàn kết, đùm bọc, chăm sóc nhau...”. Có khi địch thả bom dầu đốt cháy hết quần áo, các nữ TNXP chỉ còn bộ đồ mặc trên người, chị em nhường nhịn, chia sớt nhau từng tấm áo. Chiến tranh ác liệt, thiếu thốn trăm bề, nhiều lúc tải vũ khí, cô Khéo và các nữ TNXP phải mặc quần ngắn như nam giới, thịt da thường xuyên bị gai cào, cỏ cắt rướm máu. Có những lúc địch đánh phá ác liệt, kho gạo bị bom đạn phá tung, chỉ còn một ít gạo nhường lại nấu cháo cho thương binh và những đồng chí đau yếu. Để cầm cự, anh em thay phiên nhau hái từng ngọn rau muống, ngó cù nèo, gạc nai ăn cầm hơi.
Cô Châu Kim Tiến (dân tộc Khmer) là cựu TNXP Đại đội Mai Thanh Thế, còn nhớ rõ lần Đại đội bị địch bao vây ở đồi Tức Dụp (An Giang) gần 2 tháng trời. Ta ở trong hang lưng chừng giữa đồi, địch chia làm 2 cánh bao vây (một cánh ở trên đỉnh đồi, một cánh đóng quân ở chân đồi) với đầy đủ bộ binh, xe tăng, xe lội nước, trực thăng... Ở dưới chân núi chủ yếu là bà con người dân tộc Khmer sinh sống nên cô Tiến tình nguyện vượt qua vòng kiểm soát của địch đi lấy nước, lương thực để đơn vị cầm cự chiến đấu với kẻ thù. Có lúc chỉ cách địch chừng vài chục mét, phải bò để địch không phát hiện trong khi vác trên vai hơn 30 kg lương thực... Tình đồng đội còn thể hiện qua những kỷ niệm về những đêm hành quân tải hàng đông vui như trẩy hội, tiếng cười nói râm ran trên cung đường dài hàng trăm cây số...; hay những chuyến vận chuyển hàng đói lả người nhưng chị em cùng nhau hát để động viên nhau bước tiếp...
Còn biết bao chuyện cảm động về tinh thần đoàn kết, hết mực thương yêu, nhường cơm sẻ áo cho nhau trong lực lượng TNXP. Nhiều khi mới hôm qua các chị còn nằm bên nhau cười nói, kể cho nhau nghe về bao ước mơ, dự định sẽ làm khi đất nước thống nhất, thì hôm sau họ phải vội vàng chôn cất những đồng đội thân yêu ở đâu đó dọc đường hành quân. Không ít đồng chí, đồng đội nằm lại trên chiến trường, không mồ mả, không khói hương, hoặc đến nay chưa tìm thấy hài cốt...



