Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa
Tôi nhớ nhất những chặng đường hành quân vượt qua vùng mới giải phóng. Dù bom đạn của địch vẫn còn rơi vãi rải rác và nguy hiểm rình rập khắp nơi, nhưng không ai nghĩ đến cái chết hay sự mệt mỏi. Trong lòng mỗi người lúc đó chỉ có một mệnh lệnh duy nhất: 'Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa'.
Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin lá cờ cách mạng tung bay trên Dinh Độc Lập và Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố bắt đầu hàng không điều kiện, cả vùng không gian như nổ tung trong niềm vui vỡ òa. Mọi người ôm chồm lấy nhau, nước mắt hòa lẫn trong nụ cười. Mấy năm trời nếm mật nằm gai, chịu đựng biết bao mất mát, chia ly, cuối cùng ngày đất nước trọn niềm vui cũng đã đến. Chúng tôi khóc — khóc vì tự hào, và khóc thương những đồng đội đã ngã xuống ngay trước ngưỡng cửa của ngày hòa bình."
Thời gian đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với bà Bùi Thị Viện, câu chuyện về Chiến dịch Hồ Chí Minh năm ấy vẫn luôn là trang ký ức đẹp đẽ, thiêng liêng nhất của tuổi trẻ — một thời kiên cường, cống hiến trọn vẹn vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



