THÀNH NHÀ HỒ – CÂU CHUYỆN VỀ MỘT KINH ĐÔ GIỮA NÚI RỪNG
THÀNH NHÀ HỒ – CÂU CHUYỆN VỀ MỘT KINH ĐÔ GIỮA NÚI RỪNG
Ở phía tây tỉnh Thanh Hóa có một vùng đồng bằng rộng lớn nằm giữa những dãy núi đá. Hơn sáu trăm năm trước, nơi đây từng xuất hiện một công trình khiến người đời sau vẫn phải kinh ngạc: Thành Nhà Hồ.
Cuối thế kỷ XIV, đất nước Đại Việt đứng trước nhiều biến động. Năm 1397, Hồ Quý Ly cho xây dựng một kinh đô mới ở vùng Tây Đô, thuộc Thanh Hóa ngày nay. Công trình được xây dựng trong thời gian rất ngắn, với những bức tường thành khổng lồ bằng những khối đá được ghè đẽo vuông vức.
Điều khiến người ta ngạc nhiên là những khối đá ấy có kích thước rất lớn. Có khối dài vài mét, nặng hàng tấn, vậy mà người xưa vẫn tìm cách đưa chúng đến công trường rồi ghép thành những bức tường cao và chắc chắn.
Ngày ấy chưa có máy móc hiện đại.
Không có cần cẩu.
Không có xe tải.
Việc vận chuyển và xếp những khối đá khổng lồ hoàn toàn dựa vào sức người, kỹ thuật và sự tổ chức của cả một đội ngũ thợ xây.
Có lẽ trong những ngày xây thành, vùng đất này lúc nào cũng vang tiếng đục đá và tiếng người gọi nhau làm việc. Những người thợ phải tìm cách đưa đá từ các núi đá gần đó về công trường, sau đó mới đẽo gọt và lắp ghép.
Bốn cổng thành mở ra theo bốn hướng. Trong đó, cổng phía nam là cổng lớn và nổi tiếng nhất, với những phiến đá được xếp thành những vòm cửa rất chắc chắn.
Thành Nhà Hồ không chỉ là một công trình quân sự. Nó còn thể hiện tham vọng xây dựng một trung tâm chính trị mới của triều đình.
Thế nhưng kinh đô Tây Đô tồn tại không lâu.
Năm 1400, Hồ Quý Ly lên ngôi, lập ra nhà Hồ. Chỉ vài năm sau, quân Minh tiến vào Đại Việt. Năm 1407, nhà Hồ thất bại, đất nước rơi vào thời kỳ bị nhà Minh đô hộ.
Kinh đô Tây Đô cũng dần mất đi vị trí của mình.
Những cung điện bên trong thành không còn nguyên vẹn. Theo thời gian, nhiều công trình bị phá hủy, còn những bức tường đá vẫn đứng lại giữa đồng ruộng.
Người dân sống quanh khu vực ấy tiếp tục trồng lúa, làm ruộng và sinh sống bên cạnh những khối đá khổng lồ mà tổ tiên để lại.
Hàng trăm năm trôi qua, Thành Nhà Hồ dần trở thành một phần quen thuộc của cảnh quan địa phương.
Nhưng phía sau những bức tường đá im lặng ấy là câu chuyện về một giai đoạn đầy biến động của lịch sử Đại Việt.
Ngày nay, khi đứng trước cổng thành, người ta dễ bị thu hút bởi những phiến đá khổng lồ được ghép sát vào nhau. Không cần những tòa nhà cao tầng hay máy móc hiện đại, công trình vẫn cho thấy khả năng tổ chức và kỹ thuật đáng kinh ngạc của người Việt cách đây hơn sáu thế kỷ.
Năm 2011, Thành Nhà Hồ được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới.
Từ một kinh đô đã mất, nơi đây trở thành một di sản được cả thế giới biết đến.
Những người từng xây thành có lẽ không thể tưởng tượng rằng hàng trăm năm sau, những bức tường họ dựng lên vẫn còn đứng giữa đồng quê Thanh Hóa và kể lại câu chuyện của một triều đại đã đi vào lịch sử.
Và đôi khi, lịch sử không cần phải được kể bằng những lời quá lớn lao.
Chỉ cần đứng trước một khối đá đã tồn tại hơn sáu trăm năm, người ta cũng có thể cảm nhận được bàn tay của những con người đã từng sống, làm việc và để lại dấu ấn của mình trên mảnh đất này.


