Cựu chiến binh

Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy

Đắk Lắk23/04/2026Nguyễn Thị Trúc Ly (Trường THPT Võ Thị Sáu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, tôi có cơ hội được diện kiến Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy. Ở tuổi ngoài chín mươi, dù mái tóc đã bạc trắng như sương, nhưng vị tướng già vẫn toát lên vẻ tinh anh với giọng nói hào sảng. Bên chén trà nóng, ông chậm rãi đưa tôi trở về với những năm tháng "nếm mật nằm kề" nơi chiến trường Vị Xuyên khốc liệt.

Vị tướng kể rằng, cuộc đời ông là một bản anh hùng ca trải dài từ những ngày tham gia Trung đoàn Thủ đô năm 1946 cho đến khi trực tiếp chỉ huy tại mặt trận biên giới phía Bắc những năm 1980. Ông nhắc về Vị Xuyên "lò vôi thế kỷ" với một nỗi xúc động khôn nguôi. Đó là nơi mà đá cũng phải chảy ra vì đạn pháo, nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu xương của các chiến sĩ tuổi đôi mươi. Ông bảo: "Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, nó còn là sự thử thách tột cùng về bản lĩnh và tình đồng đội."

Ký ức đậm sâu nhất trong lòng vị Thiếu tướng không phải là những tấm huân chương, mà là hình ảnh những người lính trẻ kiên cường bám trụ trên các cao điểm điểm tựa. Ông nhớ rõ từng cái tên, từng khuôn mặt của những người đồng chí đã nằm lại trong lòng đất mẹ để giữ vững từng mỏm đá, từng gốc cây. Với ông, họ mới chính là những anh hùng thực sự. Ông kể lại với một niềm tự hào xen lẫn bùi ngùi: "Bọn bác đánh giặc không phải để làm tướng, mà để các cháu hôm nay được sống trong độc lập, tự do."

Lắng nghe lời kể của Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, tôi bỗng hiểu rằng lịch sử không nằm yên trên những trang giấy. Nó đang sống, đang thở qua lời kể của những con người đã trực tiếp làm nên nó. Câu chuyện của vị tướng già không chỉ là bài học về lòng quả cảm, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Rời khỏi căn nhà của vị tướng, trong lòng tôi vẫn văng vẳng lời dặn dò của ông: "Phải nhớ lấy lịch sử, vì một dân tộc quên đi quá khứ sẽ không có tương lai." Hình ảnh vị tướng già đứng bên bậu cửa, mỉm cười hiền hậu, mãi là một biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha ông đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn