Cựu chiến binh

Thơ gửi non sông

Thơ gửi non sông

28/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa lúc sự sống và chết chỉ trong gang tấc, ông Rê vẫn bình thản viết những câu thơ động viên thanh niên hăng hái tham gia đánh trả quân thù. Những vần thơ cháy bỏng tình yêu quê hương:

"Bao đau khổ của đồng bào yêu dấu/Dưới bàn tay, loạt súng của quân thù/Chốn chiến trường đang gọi khách chinh phu/Đang chờ đợi những tâm hồn yêu nước/Đem xương máu để chặn đường xâm lược/Dẫu hy sinh chiến đấu vẫn cam lòng/Đây những lời tâm huyết của em mong/Để ký thác cho người yêu tha thiết/Không anh ạ! Ngày hôm nay tạm biệt/Bước thành công rạng rỡ của ngày mai"./Và hẹn ngày sum họp lứa đôi:/Anh ra đi những ngày xa vắng/Nhẹ tình em nhưng nặng nghĩa đồng bào/Vui lên anh, xin đừng ngại gian lao/Đừng lưu luyến trước giờ ly biệt/Này anh ạ! Đây những lời tâm huyết/Của người yêu tạm biệt lúc xa anh/Em nguyện giữ ngày mai tươi thắm mãi/Đợi anh về với khúc khải hoàn ca/Ngày ấy là ngày xuân trở lại/Cũng là ngày duyên thắm của đôi ta".

Từ Bắc về Nam ghé thăm quê nhà Quảng Ngãi, dũng sĩ Bùi Văn Rê hào hứng khi sắp vào trận chiến cuối cùng với những vần thơ:

"Đêm nay về đến sông Trà/Chắc là phương Bắc, Hồng Hà dõi theo/Sông Trà dòng nước trong veo/Mênh mang gió mát qua chiều mùa xuân/Nhớ ai lòng dạ bâng khuâng/Đường ra phía trước dừng chân chốn này/Trên đường đi của ngày mai/Tin này biết nhắn cho ai bây giờ/Đêm qua trong một giấc mơ/Trên đường ra trận tình cờ gặp nhau/Tay cầm một lá cờ sao/Vai mang khẩu súng, vẫy chào đoàn quân/Nhận ra nhau, vừa giận vừa mừng/Tiễn người ra trận xin đừng quên nhau/Giữa phố phường, người dõi ngóng theo/Hai ta cùng hẹn chờ nhau ngày về".

Quê hương giải phóng, ông kết thúc tập thơ với những dòng cảm tạ: "Thật đáng quý, đáng tự hào biết mấy, đáng yêu thương biết bao. Khi mà mình có những người bạn, những đứa em từ nơi xa xôi đến cùng nhau chia lửa và giúp cho nhau từng viên đạn, từng giấc ngủ đêm khuya. Thật là "nước tìm biển cả, tình người tìm nhau", cũng là "Hai niềm thương nối một nhịp cầu/Ra đi còn nhớ con tàu viễn phương".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn