Thời hoa lửa của anh hùng Phan Đình Giót
Trong lớp lớp những người con ưu tú đã ngã xuống vì nền độc lập của Tổ quốc, Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót chính là một biểu tượng bất diệt cho tinh thần quả cảm, hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho đất nước. Tên tuổi của anh gắn liền với trận mở màn lịch sử của chiến dịch Điện Biên Phủ, nơi anh đã dùng chính thân mình để mở đường cho đồng đội tiến lên.
Trong lớp lớp những người con ưu tú đã ngã xuống vì nền độc lập của Tổ quốc, Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót chính là một biểu tượng bất diệt cho tinh thần quả cảm, hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho đất nước. Tên tuổi của anh gắn liền với trận mở màn lịch sử của chiến dịch Điện Biên Phủ, nơi anh đã dùng chính thân mình để mở đường cho đồng đội tiến lên.
Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nghèo tại Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Sớm chịu cảnh mồ côi, cuộc sống gian khổ đã tôi luyện trong anh một ý chí sắt đá và lòng yêu nước nồng nàn. Năm 1950, anh xung phong nhập ngũ, tham gia nhiều chiến dịch lớn và luôn thể hiện tinh thần gan dạ, hết lòng vì đồng đội.
Thế nhưng, khoảnh khắc anh hùng nhất, khắc sâu vào tâm khảm muôn đời của dân tộc chính là chiều ngày 13/3/1954 – ngày mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam. Khi quân ta tấn công, địch điên cuồng bắn trả từ các lô cốt. Hỏa lực dữ dội của chúng khiến nhiều chiến sĩ ta thương vong, trận địa bị dồn ứ, bộ đội chưa thể lên mở cửa đột phá. Dù đã bị thương nhiều chỗ trên cơ thể, máu chảy rất nhiều, nhưng Phan Đình Giót vẫn kiên cường bò lên, dùng bộc phá đánh liên tiếp để mở đường.
Khi đến gần lô cốt số 3, hỏa lực của địch từ lỗ châu mai bắn ra như mưa, chặn đứng đà tiến quân của đại đội. Trong lồng ngực chỉ còn một hơi thở cuối cùng, với suy nghĩ cháy bỏng là phải dập tắt hỏa lực địch để cứu lấy đồng đội, Phan Đình Giót đã dùng hết sức bình sinh, rướn người lao thẳng vào lỗ châu mai.
Thân hình của anh đã che lấp họng súng bắn điên cuồng của kẻ thù.
Tiếng súng địch đột ngột câm bặt. Khoảnh khắc ấy, cả trận địa vang lên tiếng thét căm hờn và đầy xúc động. Chớp thời cơ, toàn đội lao lên như vũ bão, tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi hoàn toàn cho trận mở màn.
Phan Đình Giót hy sinh khi tuổi đời mới 32. Anh ngã xuống, nhưng hành động "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" đã hóa thành một bức tượng đài sống động về lòng quả cảm và chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Khối óc và trái tim anh đã ngừng đập, nhưng tinh thần của anh đã truyền lửa cho hàng vạn chiến sĩ "gan vàng dạ ngọc" tiếp tục chiến đấu cho đến ngày toàn thắng.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, tên của anh được đặt cho nhiều trường học, con phố trên khắp cả nước. Câu chuyện về Phan Đình Giót sẽ mãi là lời nhắc nhở thiêng liêng đối với thế hệ trẻ về cái giá của độc lập, tự do, và về một lòng yêu nước không bao giờ tiếc máu xương.


