THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN ĐA
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN ĐA
Sinh năm 1957 tại ấp Tân Thanh 1, xã Tân Xuân – vùng đất thuần hậu của huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre (nay thuộc xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long), ông Nguyễn Văn Đa lớn lên trong những ngày đất nước vừa đi qua chiến tranh. Những câu chuyện về sự hy sinh của cha anh trong cuộc kháng chiến chống ngoại xâm đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước từ khi tuổi còn rất trẻ.
Những năm sau ngày đất nước thống nhất, biên giới Tây Nam bắt đầu dậy lên những đợt xung đột ác liệt. Lúc ấy, thanh niên Nguyễn Văn Đa vừa 19 tuổi – sức trẻ, nhiệt huyết và trách nhiệm với Tổ quốc đã thôi thúc ông lên đường. Tháng 11 năm 1976, ông khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, chính thức trở thành người lính của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Ngày tiễn ông lên đường, mẹ ông chỉ biết ôm chặt con trai vào lòng, dặn một câu ngắn ngủi nhưng thấm đẫm tình quê:
“Ráng giữ gìn, Tổ quốc cần con thì con cứ đi.”
Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng lửa đạn sau này.
Sau thời gian huấn luyện, đơn vị của ông được điều động lên tuyến biên giới, nơi chiến sự ngày một căng thẳng. Từng lớp lính trẻ nối nhau lên đường bảo vệ chủ quyền Tổ quốc. Đối với ông Đa, đó là những ngày vừa gian khổ, vừa hào hùng – quãng thời gian mà mỗi người lính đều phải sống bằng ý chí và tinh thần thép.
Biên giới Tây Nam khi ấy đầy rẫy hiểm nguy. Kẻ địch quấy phá, phục kích, xâm nhập, gây bao cảnh tang thương cho đồng bào ta. Đơn vị của ông nhiều lần tuần tra xuyên đêm, băng rừng vượt suối, áo quần ướt đẫm mồ hôi nhưng súng lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng. Những ngôi làng ven biên giới trở thành “nhà”, còn những người đồng chí cùng chiến hào trở thành anh em ruột thịt.
Ông Đa thường kể rằng: giữa chiến trường ác liệt, điều giữ cho người lính đứng vững không chỉ là khẩu súng, mà còn là tình đồng đội. Có những đêm nằm võng giữa rừng, nghe tiếng gió lùa qua ngọn cây mà cả đơn vị vẫn không ai ngủ được – chỉ sợ kẻ địch bất ngờ tập kích. Thế nhưng, chỉ cần nhìn nhau, nở một nụ cười, mọi nỗi lo lại được xua tan.
Trong một trận chiến khó quên, đơn vị ông phải chiến đấu suốt nhiều giờ để đẩy lùi địch khỏi khu dân cư ven biên giới. Đạn xé gió, đất đá tung mù, đồng đội bị thương nằm rải rác. Ông cùng những chiến sĩ trẻ khi ấy lao vào vòng lửa đạn, vừa chiến đấu vừa tìm cách đưa thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm. Khi trận đánh kết thúc, họ giữ được trận địa, bảo vệ được dân, nhưng cũng mất đi vài người đồng chí thân thiết. Những lần như thế, ông chỉ biết lặng người nhìn lên bầu trời, thầm hứa sẽ sống thay phần những người đã ngã xuống.
Nhiều năm làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc đã rèn cho ông sự kiên cường, gan dạ, nhưng đồng thời cũng gieo vào lòng ông sự biết ơn sâu sắc đối với hòa bình. Khi hoàn thành nghĩa vụ, ông trở về quê hương trong niềm vui của gia đình và bà con. Ấp Tân Thanh 1 vẫn yên bình với những con rạch nhỏ, những vườn dừa rợp bóng – nhưng với ông, đất quê dường như đẹp hơn sau những tháng năm đối mặt bom đạn.
Trở về đời thường, ông Nguyễn Văn Đa chăm chỉ lao động, xây dựng cuộc sống mới bằng chính đôi tay của mình. Người cựu binh ấy vẫn giữ phong cách của một người lính: kỷ luật, chất phác và đầy trách nhiệm.
Đến năm 2016, khi kinh tế gia đình dần ổn định, ông tham gia Chi hội Cựu chiến binh ấp Tân Thanh 1. Tại đây, ông không chỉ là hội viên tích cực mà còn là người truyền lửa cho lớp trẻ trong xóm. Những câu chuyện của ông không phô trương, không kể công, mà nhẹ nhàng như hơi thở của quá khứ. Ông muốn thế hệ sau hiểu rằng nền hòa bình hôm nay được đánh đổi bởi biết bao xương máu.
Trong các hoạt động của hội, ông luôn gương mẫu đi đầu: vận động bà con giữ gìn an ninh trật tự, chăm lo gia đình chính sách, giúp nhau phát triển kinh tế và sống nghĩa tình. Nhiều thanh niên trong ấp khi nghe chuyện của ông đã tự nhủ phải sống trách nhiệm hơn với quê hương.
Nay mái tóc đã bạc, nhưng trong ánh mắt người cựu binh Nguyễn Văn Đa vẫn ánh lên vẻ cứng cỏi của người lính từng đứng nơi đầu sóng.
Cuộc đời ông – người con của ấp Tân Thanh 1 – là minh chứng sống động cho một thế hệ đã dành cả tuổi xuân để bảo vệ đất nước. Và câu chuyện ấy sẽ còn mãi, như một ngọn lửa sáng âm thầm nhưng bền bỉ giữa quê hương yên bình hôm nay.



