Bài viết

THỜI HOA LỬA – LỜI TRI ÂN GỬI NHỮNG NGƯỜI MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI

Thái Nguyên18/07/2026Lý Thị Trà (chi đoàn mầm non Phúc Lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những lần đứng trước Nghĩa trang Liệt sĩ, tôi đã tự hỏi: Nếu không có những người đã ngã xuống, liệu chúng ta có được sống trong những ngày bình yên như hôm nay?

Câu hỏi ấy không có lời đáp bằng ngôn từ, bởi câu trả lời nằm ngay trong màu cờ đỏ thắm tung bay giữa bầu trời, trong tiếng cười hồn nhiên của trẻ nhỏ, trong những con đường quê rợp bóng cây và trong nhịp sống thanh bình của đất nước.

Đó là thành quả được đánh đổi bằng cả một thời hoa lửa.

Ngày ấy, đất nước chìm trong khói bom. Biết bao chàng trai vừa tròn mười tám, đôi mươi đã gác lại những ước mơ còn dang dở, chia tay mái nhà, cha mẹ và người thương để khoác lên mình màu áo lính. Họ mang theo không chỉ chiếc ba lô, mà còn mang theo khát vọng lớn nhất của cả dân tộc – khát vọng được sống trong một đất nước hòa bình, độc lập.

Họ biết phía trước là hiểm nguy. Họ biết có thể sẽ không bao giờ trở về. Thế nhưng không ai quay lưng với Tổ quốc.

Có người mãi mãi nằm lại nơi Trường Sơn hùng vĩ. Có người hóa thân vào lòng đất Quảng Trị, Tây Nguyên hay biên cương Tổ quốc. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để tuổi xuân của mình hóa thành tuổi xuân của đất nước.

Nhưng phía sau những người lính ấy còn có những người mẹ.

Những người mẹ tiễn con đi bằng nụ cười gượng gạo để con yên lòng, rồi lặng lẽ khóc khi cánh cửa vừa khép lại. Có người mẹ nhận được lá thư cuối cùng của con, có người chỉ nhận về tấm giấy báo tử đã úa màu thời gian. Nỗi đau ấy không gì bù đắp được, nhưng các mẹ vẫn sống, vẫn gìn giữ niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Thế hệ trẻ chúng tôi sinh ra trong hòa bình, không còn nghe tiếng bom rơi hay chứng kiến những cuộc chia ly. Nhưng điều đó không có nghĩa chúng tôi được phép quên.

Mỗi lần đến nghĩa trang liệt sĩ, thắp một nén hương trước những hàng bia trắng, tôi luôn thấy lòng mình lắng lại. Trên nhiều tấm bia chỉ khắc dòng chữ: “Liệt sĩ chưa biết tên.” Họ có thể không còn tên tuổi, nhưng sự hy sinh của họ sẽ mãi được Tổ quốc ghi nhớ.

Là một đoàn viên thanh niên, tôi hiểu rằng lòng yêu nước hôm nay không chỉ được thể hiện bằng những lời nói đẹp, mà còn bằng những việc làm thiết thực: học tập tốt, lao động chăm chỉ, sống trung thực, trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến cho quê hương. Mỗi việc tốt hôm nay chính là một nén hương lòng gửi đến những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

“Thời hoa lửa” đã trở thành ký ức, nhưng ngọn lửa yêu nước của thời đại ấy chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy trong trái tim của mỗi người Việt Nam, nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng hòa bình, gìn giữ những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương.

Xin được cúi đầu trước các Anh hùng liệt sĩ, các Mẹ Việt Nam Anh hùng và những người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc.

Để hôm nay, chúng tôi được sống giữa mùa hoa của hòa bình.

Xin biết ơn - và xin hứa sẽ tiếp bước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THỜI HOA LỬA – LỜI TRI ÂN GỬI NHỮNG NGƯỜI MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI | Câu chuyện thời hoa lửa