Bài viết

THỜI HOA LỬA TRONG KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH GIÀ

An Giang02/07/2026Phan Thị Quỳnh Anh. Học sinh lớp 8A2. Trường: TH&THCS Vĩnh Bình Nam 1 (Đoàn xã Vĩnh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc đến hai tiếng "hòa bình", em lại nghĩ đến những người đã dành cả tuổi thanh xuân để bảo vệ đất nước. Họ đã đi qua chiến tranh bằng lòng yêu nước, sự dũng cảm và những hy sinh thầm lặng. Trong quá trình tìm hiểu về những nhân chứng lịch sử của quê hương, em đặc biệt xúc động trước câu chuyện về cựu chiến binh Lê Quang Núi – một người lính đã sống và chiến đấu trong những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Ông Lê Quang Núi hiện đã ngoài 80 tuổi. Ông là cán bộ lão thành cách mạng với 62 năm tuổi Đảng, là tấm gương tiêu biểu trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh. Không chỉ là người có nhiều đóng góp trong kháng chiến, ông còn là người luôn hết lòng vì cộng đồng, tích cực tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương.

Sinh ra trong một gia đình nghèo đông con ở huyện Vĩnh Thuận, tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày tháng thiếu ăn, thiếu mặc. Nhưng điều ám ảnh nhất không phải là sự nghèo khó mà là những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh. Bom đạn, những cuộc càn quét và cảnh người dân sống trong nỗi bất an đã sớm gieo vào lòng cậu bé Lê Quang Núi tình yêu quê hương và ý chí đấu tranh chống giặc.

Mang trong mình truyền thống cách mạng của gia đình, từ khi còn rất nhỏ ông đã tham gia lực lượng kháng chiến. Khoảng tám tuổi, ông học tại Trường Thiếu sinh quân và bắt đầu gắn bó với con đường cách mạng. Đó là độ tuổi mà nhiều bạn nhỏ còn được sống trong vòng tay cha mẹ, nhưng ông đã sớm bước vào cuộc sống đầy gian khổ của người chiến sĩ.

Nhớ lại những năm tháng ấy, ông kể rằng cuộc sống của người lính vô cùng khó khăn. Những cuộc hành quân xuyên rừng kéo dài trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Người lính phải đối mặt với bệnh tật, đói khát và bom đạn luôn rình rập. Có những lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Thế nhưng, bằng niềm tin vào ngày đất nước độc lập, ông và đồng đội vẫn kiên cường vượt qua tất cả.

Trong suốt quá trình chiến đấu, ông từng tham gia Tiểu đoàn 307 – đơn vị chủ lực nổi tiếng của Nam Bộ. Ông cũng trải qua nhiều đơn vị chiến đấu khác nhau và trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Dù ở bất kỳ vị trí nào, ông luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao bằng tinh thần trách nhiệm và lòng quả cảm của người lính cách mạng.

Những năm kháng chiến chống Mỹ, ông cùng đồng đội chiến đấu tại nhiều địa bàn ở Kiên Giang như Rạch Đốc (Giồng Riềng), Kênh 9, Kênh Sáng Tân Hội (Tân Hiệp), Châu Thành và nhiều nơi khác. Đó là những chiến trường khốc liệt, nơi mỗi bước chân đều có thể đối mặt với hiểm nguy. Dẫu vậy, ông vẫn không ngừng chiến đấu vì một mục tiêu duy nhất: bảo vệ quê hương, bảo vệ độc lập dân tộc.

Chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông những dấu tích không thể xóa nhòa. Ông mang trên mình bảy vết thương và được công nhận là thương binh hạng 3/4. Đến hôm nay, trong cơ thể ông vẫn còn những mảnh đạn chưa thể lấy ra. Mỗi khi thời tiết thay đổi, những cơn đau lại nhắc ông nhớ về một thời tuổi trẻ đầy bom đạn.

Nhưng có lẽ nỗi đau lớn nhất không nằm ở những vết thương trên cơ thể mà ở sự mất mát người thân. Năm 1959, anh trai của ông đã anh dũng hy sinh. Đó là cú sốc lớn đối với gia đình và là nỗi đau không bao giờ nguôi trong lòng ông. Chiến tranh không chỉ cướp đi tuổi trẻ, sức khỏe mà còn cướp đi những người thân yêu nhất. Dù vậy, ông không gục ngã trước mất mát. Trái lại, nỗi đau ấy càng thôi thúc ông tiếp tục chiến đấu để những hy sinh của đồng đội và người thân không trở nên vô nghĩa.

Ngày nay, khi nhìn lại những năm tháng ấy, em càng thấm thía ý nghĩa của cụm từ "thời hoa lửa". Đó là thời kỳ vừa hào hùng vừa bi tráng. Trong "hoa" có vẻ đẹp của tuổi trẻ, của lý tưởng và khát vọng cống hiến. Trong "lửa" là bom đạn, là mất mát và hy sinh. Biết bao người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đất nước có được nền hòa bình như hôm nay.

Điều khiến em càng thêm kính phục là sau khi chiến tranh kết thúc, ông Lê Quang Núi không chọn cho mình cuộc sống nghỉ ngơi an nhàn. Với ông, cống hiến cho quê hương là trách nhiệm suốt đời.

Nhớ ơn bà con đã từng đùm bọc, giúp đỡ mình trong những năm tháng khó khăn, ông tích cực vận động các mạnh thường quân chung tay xây dựng quê hương. Ông đã vận động gần 3 tỷ đồng để xây dựng hai cây cầu thép bắc qua Vàm Kinh Tắt, góp phần giúp việc đi lại của người dân thuận tiện hơn.

Không chỉ vậy, hằng năm ông còn kết nối, vận động hỗ trợ tập vở, cặp sách và xe đạp cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Những việc làm ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng tình yêu thương và trách nhiệm sâu sắc đối với thế hệ trẻ.

Với những đóng góp không ngừng nghỉ, ông đã nhận được nhiều bằng khen của Trung ương Hội Cựu chiến binh Việt Nam và các cấp, các ngành. Tuy nhiên, điều đáng quý nhất ở ông không phải là những tấm bằng khen mà chính là tinh thần cống hiến bền bỉ, dù trong chiến tranh hay thời bình.

Mỗi lần nghe kể về cuộc đời của cựu chiến binh Lê Quang Núi, em càng thêm biết ơn những thế hệ cha ông đã hy sinh vì độc lập dân tộc. Em hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của biết bao người.

Câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính mà còn là hình ảnh tiêu biểu của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho Tổ quốc. Ngọn lửa yêu nước trong ông vẫn âm thầm cháy sáng, trở thành nguồn động lực để thế hệ trẻ chúng em tiếp tục học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm hơn.

"Thời hoa lửa" đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời hào hùng ấy sẽ mãi được lưu giữ. Và những người lính như ông Lê Quang Núi sẽ luôn là tấm gương sáng để thế hệ hôm nay và mai sau noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn