Thôn Ninh : Chuyện ông giáo trẻ trên cung đường lửa
Chuyện ông giáo trẻ trên cung đường lửa
Giữa những túi bom, tọa độ lửa, đơn vị của ông Lưu không chỉ có nhiệm vụ giữ vững mạch máu giao thông mà còn phải đối mặt với một kẻ thù khác: Giặc dốt. Nhiều đồng đội của ông vốn là con em nông dân, công nhân, vì chiến tranh mà việc học dở dang, thậm chí có người chưa biết đọc, biết viết.
Ông Lưu được phân công phụ trách các lớp Bình dân học vụ ngay tại mặt trận. Lớp học không có bảng đen, phấn trắng đàng hoàng. Bảng là những cánh cửa cũ hoặc mảnh gỗ ghép lại; phấn là những thỏi đất sét hoặc than củi. Học viên chính là những chiến sĩ vừa rời tay xẻng, tay súng, mặt còn lấm lem bụi đường và khói bom.Lớp học của ông giáo Lưu thường diễn ra vào những lúc tranh thủ: khi chờ xe đi qua, lúc nghỉ giải lao giữa ca trực, hoặc đêm khuya dưới ánh đèn dầu lạc trong hầm chữ A che chắn kỹ lưỡng. Để đồng đội dễ nhớ, ông Lưu thường xuyên sáng tác những câu vè, bài thơ ngắn về tình yêu quê hương, về lý tưởng TNXP để lồng ghép vào bài giảng.Có những buổi học đang diễn ra, máy bay địch ập đến, ông và học trò phải nhanh chóng dập đèn, xuống hầm. Bom ngớt, tiếng đọc bài lại vang lên. Ông quan niệm rằng: “Biết chữ để đọc được mệnh lệnh, để viết thư về cho gia đình, và để thấy được ngày mai hòa bình tươi sáng hơn.Niềm vui lớn nhất của ông Lưu thời đó không chỉ là thấy đồng đội biết ký tên mình, mà là nhìn thấy họ tự tay viết được những lá thư đầu tiên gửi về cho cha mẹ, người yêu ở quê nhà. Ông chính là người "tiếp lửa" tinh thần, giúp những người lính trẻ vơi đi nỗi nhớ nhà và thêm quyết tâm bám trụ cung đường.Với ông Bùi Hải Lưu, những năm tháng TNXP từ 1967 không chỉ là sự đóng góp mồ hôi, xương máu cho độc lập dân tộc, mà còn là hành trình mang ánh sáng tri thức đến với đồng đội giữa đại ngàn. Câu chuyện của ông là minh chứng cho tinh thần lạc quan, yêu đời và ý chí không khuất phục của thế hệ "thời hoa lửa" – thế hệ vừa giỏi đánh giặc, vừa say mê học tập.
Hòa bình lập lại, những nét chữ nguệch ngoạc dưới hầm bom năm ấy đã trở thành kỷ vật vô giá trong cuộc đời ông, nhắc nhở về một thời thanh xuân rực rỡ và đầy tự hào



