THƯƠNG BINH TÀN NHƯNG KHÔNG PHẾ
Ông Phan Hồng Ý là ông nội của em. Ông đã tham gia kháng chiến chống giặc và bị thương. Dù là thương binh binh nhưng ông vẫn luôn hăng hái tham gia công tác xã hội noi gương cho thế hệ trẻ.

THƯƠNG BINH TÀN NHƯNG KHÔNG PHẾ
Hôm nay em có dịp được nhắc đến ông nội tôi ông Phan Hồng Ý. Ông không chỉ là một người lính cống hiến xương máu cho tổ quốc mà còn lại hiện thân của ý chí “Thương binh tàn nhưng không phế ”giữa đời thường. Cũng như bao thanh niên khác khi chỉ mới 20 tuổi ông đã lên đường nhập ngũ. Mang theo khát vọng và niềm tin đất nước sạch bóng quân thù. Trên chiến trường ác liệt, ông đã cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, đối mặt với họng súng và làn đạn quân thù. Những vết thương để lại trên thân thể ông hôm nay không chỉ là nỗi đau mỗi khi trái đó trở trời, mà còn là những “huân chương” khẳng định lòng của một người chiến sĩ Bộ đội cụ Hồ trong ông vẫn chưa bao giờ lung lay. Ông nội em không chọn cách nghỉ ngơi hoàn toàn . Thay vào đó, khi còn khỏe mạnh ông tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, nuôi dạy con cháu trưởng thành, gương mẫu. Khi còn bình thường, ông thường xuyên chia sẻ những câu chuyện về tình đồng đội, đồng chí và những năm tháng hào hùng cho các thế hệ trẻ tại xã nhà, giúp em hiểu rõ hơn về giá trị của độc lập, tự do. Ông là điểm tựa tinh thần, là bài học sống động về lòng yêu nước và thế hệ trẻ. Những đóng góp của ông đó góp phần tô thắm trên truyền thống cách mạng của một xã đạt chuẩn nông thôn mới cao cấp như Mai Phụ.
Sự hi sinh và cống hiến của ông lời nhắc nhở em về trách nhiệm giữ gìn hòa bình và phát triển đất nước. Đối với người dân xã Mai Phụ ông không chỉ là một chứng nhân lịch sử mà còn là một phần tốt đẹp của làng quê. Mỗi khi nhắc đến tên ông, bà con lối xóm đề dành sự trân trọng đặc biệt đối với ông. Đó là lòng biết ơn đối với những người đã đánh đổi thanh xuân và xương máu để đổi lấy sự hòa bình cho bờ bãi, ruộng đồng hôm nay. Hình ảnh những người thương binh và những vết sẹo thời chiến tranh đã trở thành “quyển sách sống” cho thanh niên trong xã. Lòng biết ơn không chỉ dừng lại ở những bó hoa hay quà tặng, mà còn là tinh thần ý thức học tập, lao động của tuổi trẻ Mai Phụ, quyết tâm xây dựng quê hương giàu đẹp để xứng đáng với sự hi sinh của thế hệ cha ông như ông. Chính quyền và nhân dân địa phương luôn xem ông là tấm gương mẫu mực trong việc giữ gìn gia phong và kỉ cương. Khi còn bình thường sự hiện diện của ông trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, những lời động viên chân tình của ông dành cho cặp gia đình khó khăn đã bắt chặt thêm tình làng nghĩa xóm. Quê hương Mai Phụ hôm nay đã thay gia đổi thịt, những con đường trải bê tông dài, những ngôi nhà cao tầng mọc lên, nhưng em chưa bao giờ quên ơn những người lính như ông. Lòng biết ơn chính là mạch ngầm chảy mãi, nhắc nhở tôi rằng: “để có một Mai Phụ yên bình, đã có những người con đã hiến cả xương máu mình”.
“Mai Phụ sóng hát lời ca
Thương người chiến sĩ rời xa chiến trường
Vết thương in dấu dặm đường
Máu xương gửi lại quê hương thanh bình
Tóc xương giữ tròn nghĩa tình
Sáng ngời khí phách, hiền vinh cuộc đời
Ơn ông ghi tạc lòng người
Sen hồng mãi thắm, rằng người mai sau”.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



