THƯƠNG BINH VÕ VĂN XUÂN - NGƯỜI LÍNH GIỮ LỬA Ý CHÍ GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với những người thương binh như ông Võ Văn Xuân, cuộc chiến đấu chưa bao giờ thực sự kết thúc. Nó chỉ chuyển từ mặt trận súng đạn sang mặt trận xây dựng quê hương và chiến thắng chính nỗi đau thể xác của bản thân. Câu chuyện về cuộc đời ông là một minh chứng sống động cho lời dạy của Bác Hồ: "Thương binh tàn nhưng không phế".
Trước hết, đó là ý chí kiên trung của một người con sinh ra từ cái nôi cách mạng. Từ một chiến sĩ du kích đến người lính đặc công của Tiểu đoàn 1 Long An, ông Xuân đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc, từ Chiến dịch Hồ Chí Minh giải phóng miền Nam cho đến cuộc chiến biên giới Tây Nam đầy cam go. Nỗi đau lớn nhất của ông không phải là vết thương trên cơ thể, mà là ký ức về 35 người đồng đội cùng xóm đã nằm lại chiến trường. Chính nỗi đau ấy đã trở thành động lực để ông sống tiếp phần đời của những người đã khuất một cách có ý nghĩa nhất.
Khi trở về đời thường với mảnh kim khí còn găm lại trong cổ và sức khỏe suy giảm, ông Xuân không chọn sự nghỉ ngơi. Bản lĩnh của "Bộ đội Cụ Hồ" đã thôi thúc ông tiếp tục cống hiến cho xã hội qua vai trò Chủ tịch Hội Cựu chiến binh và Trưởng ấp. Không dừng lại ở đó, ở tuổi 82, cái tuổi lẽ ra phải được an nhàn, ông vẫn miệt mài bên ao cá, chuồng bò để phát triển kinh tế gia đình. Hình ảnh cụ già tóc bạc vẫn hăng say lao động không chỉ là bài học về sự tự lực cánh sinh mà còn là nguồn cảm hứng mãnh liệt cho thế hệ trẻ về tinh thần vượt khó.



