Thuỳ ANh 5C TH Cải Đan: CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐOÀN VĂN KHOẢN
Năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn ác liệt, chàng thanh niên Đoàn Văn Khoản rời quê hương với trái tim đầy quyết tâm.
Năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn ác liệt, chàng thanh niên Đoàn Văn Khoản rời quê hương với trái tim đầy quyết tâm. Ngày ông đi, mẹ ông chỉ kịp dúi vào tay con trai một nắm cơm nếp bọc lá chuối và nói trong nước mắt:
— “Con giữ gìn sức khỏe, đánh giặc xong thì về với mẹ.”
Ông Khoản gật đầu, không nói gì, nhưng trong lòng đã thề sẽ sống xứng đáng với niềm tin ấy.
Ông được phân công vào đơn vị vận tải và quân y, làm nhiệm vụ đưa thuốc men, đạn dược và cáng thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm. Công việc ấy tuy thầm lặng nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Những con đường rừng ông đi qua thường xuyên bị máy bay Mỹ rải bom. Có những lúc, vừa nghe tiếng động cơ gầm rú trên đầu, cả đơn vị phải lao xuống hố, ôm chặt lấy đất, chờ tiếng nổ rung chuyển cả núi rừng.
Một đêm, đơn vị ông nhận lệnh khẩn cấp: phải đưa thuốc đến một trạm quân y phía trước, nơi nhiều thương binh đang nguy kịch. Con đường duy nhất dẫn đến đó vừa bị bom cày nát, cây cối đổ ngổn ngang. Không có xe đi được, ông Khoản cùng đồng đội buộc thuốc vào lưng, lặng lẽ băng qua rừng trong bóng tối. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với nguy hiểm, nhưng không ai dừng lại.
Khi đến gần mục tiêu, bất ngờ tiếng máy bay lại xuất hiện. Ánh pháo sáng rực lên, soi rõ cả cánh rừng. Ông Khoản và đồng đội nằm im, tim đập dồn dập. Một quả bom rơi xuống không xa, đất đá văng tung tóe. Một người đồng đội bị thương ở chân, không thể đi tiếp. Không chút do dự, ông Khoản cõng người đồng đội trên lưng, vừa đi vừa động viên:
— “Cố lên, chúng ta sắp tới rồi.”
Đêm đó, ông đã đi suốt nhiều giờ, mồ hôi hòa với bùn đất, vai đau nhức, nhưng ông không dừng lại. Khi đến được trạm quân y, giao được thuốc và đưa được đồng đội vào nơi an toàn, ông mới lặng lẽ ngồi xuống. Nhìn những thương binh được cứu chữa, ông cảm thấy mọi gian khổ đều xứng đáng.
Có những ngày đói, ông và đồng đội chỉ chia nhau từng nắm cơm nhỏ. Có những đêm lạnh, họ ngủ bên nhau dưới tấm tăng mỏng, kể cho nhau nghe về quê hương, về ngày đất nước hòa bình. Chính những giấc mơ giản dị ấy đã giúp họ vượt qua tất cả.
Năm 1979, khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Đoàn Văn Khoản rời quân ngũ. Ông trở về quê hương, mang theo ký ức của một thời tuổi trẻ cháy hết mình vì Tổ quốc. Đến nay, mỗi khi nhớ lại, ông vẫn không quên hình ảnh những người đồng đội đã cùng ông đi qua bom đạn, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng niềm hy vọng.
Ông thường nói với con cháu:
“Ông không phải người hùng. Ông chỉ là một người lính bình thường, đã sống hết lòng vì đất nước. Nhưng chính những năm tháng ấy đã làm nên con người ông hôm nay.”
Và trong sâu thẳm trái tim người chiến sĩ ấy, thời hoa lửa vẫn luôn cháy sáng — như ngọn lửa của lòng yêu nước, không bao giờ tắt.


