Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TIẾNG BOM GIỮA ĐẠI NGÀN

Cần Thơ10/08/2026ĐOÀN TRƯỜNG THPT LÊ QUÝ ĐÔN (Đoàn xã Nghĩa Trung)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, trên mảnh đất Bình Định kiên cường đã xuất hiện một người chiến sĩ trẻ tuổi, bình dị nhưng mang trong tim lòng yêu nước mãnh liệt. Anh là Ngô Mây, người con của một gia đình nông dân nghèo ở xã Cát Chánh, huyện Phù Cát.

Cha mất sớm, Ngô Mây lớn lên bên người mẹ tần tảo. Tuổi thơ của anh gắn với những ngày lao động vất vả, với cánh đồng đầy nắng và những bữa cơm đạm bạc. Cuộc sống nghèo khó không làm anh bi quan mà càng hun đúc trong chàng trai trẻ ý chí mạnh mẽ, lòng thương mẹ và tình yêu sâu nặng đối với quê hương.

Năm 1945, khi phong trào cách mạng lan rộng, Ngô Mây hăng hái tham gia Việt Minh, cùng nhân dân đứng lên giành chính quyền tại huyện Phù Cát. Khi thực dân Pháp quay lại xâm lược nước ta, anh tham gia lực lượng du kích địa phương. Đến năm 1947, Ngô Mây tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào Đại đội Quyết tử thuộc lực lượng chủ lực của Liên khu 5.

Trong đơn vị, Ngô Mây là người cao lớn, khỏe mạnh, ít nói nhưng sống vui vẻ và chân thành. Anh luôn sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình, thường xuyên giúp đỡ đồng đội trong hành quân và luyện tập. Khi đơn vị thành lập tổ đánh bom cảm tử để chống lại xe cơ giới của quân Pháp, anh kiên quyết xung phong nhận nhiệm vụ.

Trước giờ ra trận, Ngô Mây bình tĩnh chuẩn bị từng thứ cần thiết. Anh gửi lại những kỷ vật nhỏ bé cho đồng đội và nhờ chuyển lời từ biệt tới người mẹ già nơi quê nhà. Anh hiểu rằng mình có thể không trở về, nhưng nếu sự hy sinh ấy góp phần bảo vệ quê hương, ngăn bước tiến của quân thù thì anh không một chút do dự.

Trận phục kích diễn ra tại khu vực cầu Suối Vối, trên Quốc lộ 19 gần An Khê. Quân Pháp với xe bọc thép và vũ khí hiện đại tiến vào trận địa. Tiếng súng vang dội giữa núi rừng. Hỏa lực của địch ngày càng dữ dội, trong khi đạn dược của bộ đội ta dần cạn.

Giữa thời khắc nguy hiểm ấy, Ngô Mây quàng chiếc khăn đỏ của người chiến sĩ quyết tử, ôm quả bom vào ngực và chờ đợi. Khi xe bọc thép cùng nhiều binh lính địch tiến đến gần, anh bất ngờ bật dậy khỏi bụi cây.

Ngô Mây lao về phía trước nhanh như một mũi tên.

Một tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển cả núi rừng An Khê. Xe quân sự của địch bị phá hủy, đội hình quân Pháp rối loạn. Chớp thời cơ, bộ đội ta đồng loạt xông lên tiến công, buộc quân địch phải hoảng loạn tháo chạy. Ngô Mây đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Tiếng bom năm ấy đã lùi xa, nhưng tên tuổi Ngô Mây vẫn sống mãi. Anh được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học và địa danh tại quê hương Bình Định.

Ngày nay, trong cuộc sống hòa bình, câu chuyện về Ngô Mây nhắc nhở thế hệ trẻ rằng độc lập, tự do không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu và sự hy sinh của biết bao người con ưu tú. Tiếng bom giữa đại ngàn năm xưa đã hóa thành lời nhắn gửi thiêng liêng: hãy sống có lý tưởng, có trách nhiệm và luôn biết trân trọng, bảo vệ quê hương mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn