Tiếng đàn bên bến suối
Trong những ngày chiến tranh căng thẳng, một chiến sĩ văn công đã mang theo cây đàn nhỏ để biểu diễn phục vụ bộ đội. Tiếng đàn vang lên bên bến suối đã giúp xua tan mệt mỏi, tiếp thêm tinh thần cho những người lính giữa núi rừng lạnh giá.
Những năm chiến tranh, tại vùng núi thuộc tỉnh Lai Châu, các đơn vị bộ đội đóng quân rải rác giữa rừng sâu.
Công việc chiến đấu và hành quân diễn ra liên tục.
Áp lực và mệt mỏi luôn hiện hữu.
Ông Vũ Minh Khôi khi ấy là một chiến sĩ văn công.
Nhiệm vụ của ông là mang âm nhạc đến phục vụ bộ đội.
Ông luôn mang theo một cây đàn nhỏ.
Được làm từ gỗ nhẹ.
Dễ mang theo trong hành quân.
Một buổi chiều, đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ.
Nước suối chảy róc rách.
Không gian yên tĩnh.
Mọi người ngồi nghỉ sau chặng đường dài.
Ông Khôi lấy cây đàn ra.
Ngồi trên một tảng đá cạnh suối.
Ông bắt đầu gảy những nốt nhạc đầu tiên.
Âm thanh vang lên giữa núi rừng.
Nhẹ nhàng.
Chậm rãi.
Mang theo sự ấm áp.
Các chiến sĩ xung quanh dừng lại lắng nghe.
Có người nhắm mắt thư giãn.
Có người mỉm cười nhẹ.
Một chiến sĩ nói:
"Lâu lắm rồi mới nghe lại tiếng đàn."
Ông Khôi không nói gì.
Chỉ tiếp tục chơi đàn.
Tiếng đàn hòa với tiếng suối chảy.
Tạo thành một không gian yên bình hiếm có giữa chiến tranh.
Một lúc sau, có người đề nghị hát theo.
Cả nhóm cùng hòa giọng.
Tiếng hát vang khắp bờ suối.
Xua tan đi sự mệt mỏi của hành quân dài ngày.
Đêm hôm đó, mọi người nghỉ lại gần suối.
Ông Khôi vẫn ngồi ôm cây đàn.
Nhìn ánh lửa nhỏ bập bùng.
Ông hiểu rằng âm nhạc tuy nhỏ bé nhưng có sức mạnh lớn.
Nó giúp con người vượt qua những thời khắc khó khăn nhất.
Sau nhiều năm, khi chiến tranh kết thúc, ông vẫn giữ cây đàn cũ.
Dây đàn đã cũ.
Thân đàn có vài vết xước.
Nhưng âm thanh của nó vẫn luôn gợi nhớ về những ngày bên bến suối.
Những ngày mà tiếng đàn thay lời động viên giữa gian khó.



