Tiếng đàn bên hầm pháo cao xạ
Giữa những ngày Hà Tĩnh quằn quại trong làn bom tọa độ, trận địa pháo của anh Dũng đặt ngay bên cạnh một nhánh sông La. Cứ sau mỗi đợt máy bay Mỹ rút đi, khói súng còn chưa kịp tan trên những nòng pháo cháy sạm, anh lại lấy chiếc đàn guitar cũ kỹ ra gảy. Tiếng đàn không chỉ để át đi tiếng rít kinh hoàng của động cơ phản lực, mà còn là sợi dây kết nối tinh thần của cả khẩu đội. Những người lính trẻ tuổi đôi mươi, mặt bám đầy bụi than và thuốc súng, ngồi vây quanh mâm pháo lắng nghe giai điệu quê hương. Anh Dũng nhớ nhất lần máy bay đánh trúng kho đạn dự phòng, lửa cháy ngút trời nhưng tiếng đàn vẫn không dứt. Chính âm thanh ấy đã giúp anh em trấn tĩnh, dũng cảm xông vào biển lửa để cứu đạn, tiếp tục trực chiến cho trận đánh tiếp theo. Với anh, tiếng đàn năm ấy là biểu tượng của sự lạc quan, là thứ vũ khí tinh thần mạnh mẽ hơn bất cứ loại đạn pháo nào. Những dòng nhật ký của anh vẫn còn ghi lại khoảnh khắc tiếng đàn vang lên giữa lúc pháo sáng rực trời, một hình ảnh lãng mạn đầy kiêu hãnh giữa thời hoa lửa.



