TIẾNG ĐÀN GIỮA BIỂN
Một chiến sĩ mang cây đàn ra đảo và tạo nên những buổi sinh hoạt văn nghệ.
Võ Văn Phúc biết chơi đàn.
Anh mang cây đàn theo khi ra đảo.
Những buổi tối rảnh, đồng đội quây quần nghe đàn.
Không có sân khấu, không có thiết bị hiện đại.
Chỉ có tiếng đàn và tiếng sóng.
Mọi người hát những bài ca về quê hương, đất nước và người lính.
Phúc nói:
“Có tiếng hát thì nơi nào cũng thành quê nhà.”
Những buổi văn nghệ nhỏ giúp cuộc sống trên đảo thêm ấm áp.



