Tiếng đàn giữa chiến hào
Trong đơn vị tôi có một người lính mang theo một cây đàn cũ. Không ai biết anh giữ nó từ khi nào, chỉ biết rằng tối nào anh cũng gảy vài bản. Giữa chiến hào ẩm ướt và mùi đất, tiếng đàn vang lên nghe vừa lạ vừa gần. Có những đêm bom nổ xa xa, nhưng chúng tôi vẫn ngồi im lặng nghe anh chơi. Âm nhạc khiến chúng tôi quên đi nỗi sợ trong chốc lát. Một lần, tôi thấy anh vừa chơi vừa rơi nước mắt. Không ai hỏi, vì ai cũng có nỗi riêng. Hôm sau, anh ra trận và không trở lại. Chiếc đàn được giữ lại như một kỷ vật. Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ rằng giữa chiến tranh khốc liệt, con người vẫn cần một điều gì đó để giữ mình không trở nên khô cứng.



