Tiếng đàn giữa rừng số 88
Câu chuyện về một người lính mang theo cây đàn guitar vào chiến trường, dùng âm nhạc xoa dịu đồng đội giữa những ngày hành quân khốc liệt ở Trường Sơn.
Tôi là Nguyễn Văn Tài, lính công binh trên tuyến đường Trường Sơn. Hành trang của tôi ngoài ba lô và cuốc xẻng, còn có một thứ không giống ai: một cây đàn guitar cũ.
Nhiều người hỏi tôi mang đàn đi chiến trường để làm gì. Tôi chỉ cười: “Để giữ mình còn là con người.”
Đêm ấy, đơn vị dừng chân giữa một khu rừng rậm sau nhiều ngày hành quân liên tục. Ai cũng mệt rã rời, người thì tranh thủ vá lại quân trang, người gục xuống ngủ ngay bên gốc cây.
Tôi ngồi tựa vào thân cây, khẽ gảy đàn.
Ban đầu chỉ là vài tiếng lạc điệu, nhưng rồi từng nốt nhạc dần thành giai điệu quen thuộc. Một bài hát cũ về quê hương, về cánh đồng lúa và con sông nhỏ.
Không ai nói gì, nhưng tôi thấy từng người dần ngồi dậy. Có người nhắm mắt lắng nghe, có người lặng lẽ nhìn về phía xa.
Giữa rừng Trường Sơn, nơi chỉ có tiếng gió và tiếng côn trùng, tiếng đàn của tôi nhỏ bé đến mức tưởng như sẽ bị nuốt chửng. Nhưng nó vẫn tồn tại, như một ngọn lửa không chịu tắt.
Rồi bất ngờ, từ phía xa, tiếng pháo sáng lóe lên. Cả đơn vị lập tức cảnh giác. Tôi dừng đàn, nhưng không ai tản ra. Có lẽ lúc đó, họ cần giữ lại một chút bình yên cuối cùng.
Sau trận đó, chúng tôi lại tiếp tục hành quân. Cây đàn của tôi bị hỏng một dây, nhưng tôi vẫn giữ nó.
Nhiều năm sau chiến tranh, tôi không còn nhớ hết những con đường mình đã đi, nhưng tôi vẫn nhớ rõ đêm hôm ấy – khi một tiếng đàn nhỏ bé đã đi qua cả tiếng bom đạn.



