Bài viết

Tiếng đàn giữa tọa độ chết (1)

Hà Tĩnh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, mảnh đất Quảng Trị như một chảo lửa khổng lồ bị nung nấu bởi bom gầm và đạn xới. Tại một hang đá nhỏ bên dòng sông Thạch Hãn, tiểu đội thông tin của Thành có nhiệm vụ giữ vững đường dây liên lạc thông suốt từ bộ chỉ huy đến các chốt chiến đấu.

Thành mười chín tuổi, thư sinh, mang theo vào chiến trường một ba lô nặng trĩu sách và một cây đàn guitar cũ kỹ mà bố anh—một người lính thời chống Pháp—đã để lại.

"Ở đây bom cày lên ba thước đất, mày mang theo cái 'củi khô' này làm gì?" – Trọng, tiểu đội trưởng, cằn nhằn khi thấy Thành ôm cây đàn lúc hành quân.

"Báo cáo anh, bom đạn bắn vào người chứ không bắn vào tiếng hát. Lúc nào mệt, em đàn cho cả tiểu đội nghe." – Thành cười, hàm răng trắng lấp lánh dưới làn da sạm nắng.

Và Thành làm thật. Mỗi đêm, sau những trận pháo bầy của địch, khi khói bom vừa tan và đất đá còn chưa kịp nguội, Thành lại lôi cây đàn ra. Anh gảy những nốt nhạc trầm bổng của bài “Bài ca hy vọng” hay “Dáng đứng Việt Nam”. Tiếng đàn luồn qua các vách đá, át đi tiếng ì ầm xa xăm của máy bay B-52, xoa dịu đôi mắt mỏi mệt vì thiếu ngủ của những người lính trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng đàn giữa tọa độ chết (1) | Câu chuyện thời hoa lửa