Bài viết

Tiếng đàn giữa tọa độ chết

Hà Tĩnh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, cái nắng miền Trung như đổ lửa xuống vùng đất Hà Tĩnh. Ngã ba Đồng Lộc ngày ấy không một bóng cây nào sống sót, mặt đất bị cày đi xới lại bởi hàng ngàn tấn bom đạn. Nơi đây là cuống họng giao thông huyết mạch, nơi địch quyết triệt hạ và ta quyết giữ vững để mạch máu miền Nam không bị cắt đứt.

Thanh là tiểu đội trưởng một tiểu đội nữ thanh niên xung thuộc Đại đội 552. Ở tuổi hai mươi, cô sở hữu đôi mắt sáng và giọng hát chèo ngọt lịm của con gái Thái Bình. Dưới quyền Thanh là chín cô gái khác, người trẻ nhất mới mười bảy. Nhiệm vụ của họ vô cùng ngắn gọn nhưng khốc liệt: Địch phá, ta sửa; địch lại phá, ta lại sửa. Cứ sau mỗi đợt bom, các cô lại lao ra mặt đường, san lấp hố bom để đoàn xe xích, xe tải chở nhu yếu phẩm kịp qua trước khi trời sáng.

Một buổi chiều tháng 7, sau một trận oanh tạc dữ dội của máy bay phản lực Mỹ, khói bom còn chưa tan hết, mặt đất vẫn còn nóng giãy. Tiểu đội của Thanh nhận lệnh ra lấp hố bom gấp tại eo nút giao thông.

Trước khi đi, Nghĩa - một chiến sĩ lái xe ôm chiếc đàn xe-lô (cello) cũ kỹ sứt sẹo bước đến bên hầm của tiểu đội. Nghĩa cười, hàm răng trắng bóng hiện lên trên khuôn mặt lem nhem khói súng:

"Các em đi làm cẩn thận nhé. Lúc về, anh sẽ đàn cho cả tiểu đội nghe bài 'Câu hò bên bến Hiền Lương'."

Thanh quay lại, tinh nghịch nháy mắt: "Anh Nghĩa nhớ nhé, không giữ lời là tụi em phạt không cho đi qua đoạn đường tiểu đội em quản lý đâu đấy!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn