Bài viết

Tiếng điếu cày quyến rũ (2)

Hà Tĩnh11/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giáp Tết năm ấy, như mọi lần, sau đợt chiến đấu dài ngày, Sư đoàn 2 chúng tội lại rút về căn cứ ở sâu trong rừng Trường Sơn củng cố, huấn luyện. Xuân về, tuổi trẻ không khỏi bâng khuâng, ao ước. Cũng chẳng mơ mộng cao xa gì đâu, nhiều khi chỉ là một mong muốn nho nhỏ, như được hút điếu thuốc lào “thật đã” chẳng hạn. Đi đánh trận thì quên; nhưng về đây rỗi rãi, lại “nhớ” nó cồn cào. Đang lúc ngao ngán, thì một cậu chợt reo to: “Tớ có cách rồi!”… chả là, đơn vị tôi trú quân gần đường giao liên, quân từ miền Bắc vào bổ sung cho mặt trận thường qua đường này. “Gì, chứ món đó, lính mới sẵn lắm!”. Cậu ta bảo thế, rồi rủ chúng tôi làm mấy chiếc điếu cày thật đẹp, chiều tối ra ngồi bên đường giao liên đón đợi, cứ thấy đoàn quân nào đi tới, lại chĩa cái điếu dài ngoẵng ra rít cho thật kêu, rồi chào, hỏi nhau tíu tít. Nghe tiếng điếu ro ro, quyến rũ, nhiều “lính mới” sà ngang xuống hút nhờ. Khi biết chúng tôi hút bằng lá rừng, anh em thương lắm, lật ngay ba lô bốc cho một vốc; có cậu cho cả một bánh 5 lạng chưa bóc tem, loại thuốc lào Tiên Lãng chính hiệu hẳn hoi!...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn