Cựu Thanh niên xung phong

TIẾNG GÀ TRƯA Ở TRUÔNG BỒN

Nhân chứng: Trần Thị Tươi – sinh năm 1951 – quê xã Hùng Sơn, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương – Nữ TNXP Đại đội 317, Tiểu đội 4 Thời gian – địa điểm: Tháng 10/1968, trọng điểm Truông Bồn, Nghệ An

Quảng Ngãi30/11/2025Nguyễn Văn Long (Đoàn xã Tư Nghĩa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Tươi nhập ngũ năm 17 tuổi, được điều vào Đại đội 317 chuyên san lấp đường, mở lối cho xe vận tải vượt qua “tọa độ lửa” Truông Bồn. Ở đó, máy bay Mỹ đánh phá trung bình 20–30 lần/ngày. Bà nhớ mãi buổi trưa ngày 24/10/1968. Đơn vị đang tranh thủ nấu nồi khoai sắn khi nghe tiếng gà gáy từ nhà dân gần đó. Mấy cô gái trẻ bỗng quay lại nhìn nhau cười: “Tiếng gà quê mình cũng giống như này.” Nụ cười chưa kịp tắt thì còi báo động vang lên. Cả tiểu đội lao ra đường. Vừa cào đất, vừa kéo bao tải đá, vừa nghe văng vẳng tiếng gà trưa vẫn gáy đâu đó – như tiếng gọi của quê nhà. Không ai biết rằng đó sẽ là buổi trưa cuối cùng họ còn đông đủ. Một loạt bom rơi trúng mặt đường. Bà Tươi bị hất văng xuống rãnh đất. Khi bò được lên, bà nhìn thấy: – Lan (1950, Hà Tĩnh), Mai (1952, Nam Định), Hường (1951, Nghệ An) đều đã nằm lại ngay trên tuyến. Bà run run kể: “Mình cứ thấy tiếng gà trưa ấy đeo bám cả đời. Nó là tiếng quê hương, mà cũng là tiếng gọi các bạn mình đã đi xa…” Sau trận ấy, bà là một trong ba người sống sót của tiểu đội 4. Đến nay, bà vẫn giữ một chiếc khăn rằn cháy xém, kỷ vật duy nhất còn lại của đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn