Tiếng gõ ba lần
Đó là cách đơn vị của bác nhận biết nhau trong bóng tối. Khi không thể gọi tên, không thể bật đèn, họ dùng ba tiếng gõ để báo hiệu an toàn.
Bác Lê Văn Toản ở Hồng Bàng kể về một tín hiệu đặc biệt trong những năm chiến tranh – ba tiếng gõ nhẹ vào vật cứng.
Đó là cách đơn vị của bác nhận biết nhau trong bóng tối. Khi không thể gọi tên, không thể bật đèn, họ dùng ba tiếng gõ để báo hiệu an toàn.
Một đêm nọ, khi đang ẩn mình trong một căn hầm, bác nghe thấy ba tiếng gõ rất khẽ từ phía ngoài. Bác hồi hộp đáp lại. Một lúc sau, một đồng đội bò vào, mang theo tin quan trọng.
“Chỉ ba tiếng gõ thôi, nhưng lúc đó quý hơn bất cứ điều gì,” bác nhớ lại.
Sau chiến tranh, bác vẫn giữ thói quen gõ nhẹ ba cái mỗi khi gọi cửa nhà ai đó thân quen. Không phải vì cần thiết, mà như một cách để nhớ về những năm tháng cũ.
“Có những tín hiệu rất nhỏ, nhưng lại mang theo cả sự sống,” bác nói.
Tiếng gõ ấy, với bác, không chỉ là ký hiệu, mà là nhịp nối giữa những con người trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.



