Cựu chiến binh

TIẾNG GÕ BA LẦN - NĐC

Hà Tĩnh11/04/2026Võ Thị Quỳnh Thảo (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Để giữ bí mật, chúng tôi quy ước bằng tiếng gõ cửa.

Nếu gõ hai lần nhẹ, là người quen, có thể mở cửa.
Còn nếu gõ ba lần liên tiếp, là tín hiệu báo nguy hiểm – tuyệt đối không được mở.

Một đêm khuya, tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe tiếng chó sủa dồn dập.

Nhìn ra ngoài, tôi thấy bóng lính Pháp lảng vảng gần nhà.

Đúng lúc đó, tôi nhớ ra tối nay có cán bộ sẽ ghé qua.

Tôi không thể ra ngoài báo, cũng không thể để lộ.

Chỉ còn cách duy nhất là dùng ám hiệu.

Tôi ngồi trong nhà, chờ.

Một lúc sau, có tiếng bước chân đến gần cửa.

Rồi… cốc… cốc…

Hai tiếng gõ nhẹ – đúng ám hiệu bình thường.

Tôi hiểu, đó là cán bộ.

Nhưng ngoài kia đang có lính phục.

Nếu mở cửa, cả hai sẽ gặp nguy hiểm.

Tôi nén lòng, không mở.

Thay vào đó, tôi dùng tay gõ ngược lại từ trong ra – ba tiếng liên tiếp.

Cốc! Cốc! Cốc!

Bên ngoài im lặng.

Không có thêm tiếng gõ nào nữa.

Một lúc sau, tôi nghe tiếng bước chân rời đi rất khẽ.

Ngay sau đó, lính Pháp tiến lại gần, đứng phục sẵn quanh nhà.

Chúng chờ rất lâu, nhưng không thấy ai xuất hiện.

Cuối cùng, chúng bỏ đi.

Sáng hôm sau, cán bộ quay lại.

Anh nhìn tôi và nói:
‘Ba tiếng gõ của bác đêm qua… đã cứu tôi.’

Tôi chỉ gật đầu, lòng vẫn còn run.

Ba tiếng gõ ấy, rất đơn giản.

Nhưng trong thời hoa lửa, nó là ranh giới giữa sống và chết.

Đến bây giờ, mỗi khi nghe tiếng gõ cửa trong đêm, tôi lại nhớ về đêm hôm đó…

Đêm mà tôi phải không mở cửa… để giữ lại một mạng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn