Tiếng gõ cửa trong đêm
Nguyễn Văn Phúc
Năm 1970, trong một lần hành quân đêm, anh Nguyễn Văn Phúc cùng một đồng đội bị lạc đơn vị.
Trời tối đen, lại bắt đầu đổ mưa. Cả hai vừa đói vừa mệt, không biết phải đi đâu.
Giữa lúc tuyệt vọng, họ nhìn thấy một ánh đèn le lói từ một căn nhà nhỏ ven rừng.
Anh Phúc mạnh dạn gõ cửa.
Một bà cụ già ra mở cửa. Nhìn thấy hai người lính ướt sũng, bà không hỏi nhiều, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Vào đi các con…”
Bà nhóm bếp, nấu cho hai anh một nồi cháo loãng. Trong căn nhà nghèo, đó có lẽ là tất cả những gì bà có.
Hai người lính ăn mà nghẹn ngào.
Trước khi rời đi, anh Phúc nói:
“Sau này hòa bình, chúng con sẽ quay lại cảm ơn bà.”
Bà cụ chỉ cười hiền:
“Chỉ cần các con sống sót là bà vui rồi.”
Chiến tranh qua đi.
Nhiều năm sau, anh Phúc quay lại tìm căn nhà năm xưa.
Nhưng căn nhà nhỏ ấy đã không còn.
Hỏi thăm người dân xung quanh, anh mới biết:
Bà cụ ấy đã mất từ lâu… và khi còn sống, bà rất nghèo, thường xuyên thiếu ăn.
Anh Phúc lặng người.
Anh đứng rất lâu ở nơi từng là căn nhà cũ, thì thầm:
“Bà đã cho chúng con cả phần ăn của mình… mà chúng con không biết…”



