Tiếng Gõ Mã Morse Trong Đêm Rừng
Trong một đêm rừng tối đặc, một máy điện báo cũ đã giúp người lính truyền đi tín hiệu cứu viện giữa lúc đơn vị bị chia cắt. Những tiếng gõ Morse ngắn ngủi trở thành nhịp cầu nối sự sống trong thời hoa lửa.
Năm 1972. Nguyễn Văn Tín là chiến sĩ thông tin của một đơn vị hoạt động trong vùng rừng núi. Công việc của anh là giữ liên lạc giữa các tổ bằng máy điện báo dã chiến. Chiếc máy anh dùng đã cũ. Vỏ kim loại trầy xước. Âm thanh phát ra đôi lúc chập chờn. Nhưng vẫn hoạt động. Một đêm mưa lớn. Đơn vị bị chia cắt sau một trận hành quân gấp. Tín cùng hai đồng đội bị kẹt lại ở một điểm cao. Không thể di chuyển. Liên lạc bằng tiếng gọi không an toàn. Anh quyết định dùng máy điện báo. Đặt anten tạm bằng dây rừng. Che máy dưới tấm tăng để tránh nước mưa. Rồi bắt đầu gõ. “Tạch… tạch… tạch…” Tín gửi tín hiệu về chỉ huy: “Đơn vị tách rời. Cần hướng dẫn và tiếp ứng.” Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Rồi trả lời lại bằng những nhịp gõ chậm rãi. Cả đêm. Tín không rời máy. Mưa rơi lên tấm tăng. Gió thổi qua rừng. Nhưng tiếng gõ Morse vẫn đều đặn. Chiến sĩ bên cạnh hỏi: — Có nghe được không? Tín gật đầu: — Có. Chúng ta chưa bị mất liên lạc. Rạng sáng. Tín nhận được chỉ thị quay về điểm tập kết an toàn. Cả nhóm thở phào. Sau này. Khi chiến tranh kết thúc. Ông Nguyễn Văn Tín vẫn giữ chiếc máy điện báo cũ trong tủ gỗ. Không còn dùng được nữa. Nhưng mỗi khi nhìn nó. Ông lại nhớ về đêm mưa ấy. Những tiếng “tạch tạch” nhỏ bé. Nhưng đủ để giữ lại đường về cho cả một nhóm người giữa rừng sâu. Có những âm thanh trong chiến tranh rất nhỏ. Nhưng lại đủ lớn để nối liền sự sống của con người.



