Tiếng gọi "Đồng chí!"
Tôi hỏi bác:
"Ở chiến trường, điều gì khiến bác nhớ nhất?"
Bác trả lời ngay:
"Là tiếng gọi 'Đồng chí!'"
Giữa rừng sâu, chỉ cần nghe tiếng gọi ấy vang lên là biết đồng đội đang ở rất gần.
Có hôm hành quân ban đêm, sương mù dày đặc.
Mỗi người cách nhau chỉ vài mét mà không nhìn thấy nhau.
Người đi trước khẽ gọi:
"Đồng chí!"
Người phía sau đáp:
"Có!"
Chỉ một tiếng đáp thôi cũng đủ yên lòng.
Trong một trận đánh, bác bị lạc khỏi đơn vị.
Khói bom mù mịt.
Bác tưởng mình chỉ còn một mình.
Bỗng từ xa vọng lại:
"Đồng chí Nam! Đồng chí ở đâu?"
Tiếng gọi ấy như kéo bác trở về với sự sống.
Bác bảo:
"Ngày ấy, hai tiếng 'đồng chí' không chỉ là cách xưng hô."
"Mà là niềm tin, là chỗ dựa, là lời hứa sẽ không bỏ rơi nhau."
Đến hôm nay, mỗi lần gặp lại đồng đội, họ vẫn gọi nhau bằng hai tiếng thân thương ấy.



