Tiếng gọi khe khẽ
Trong những lúc cần giữ bí mật, người lính không thể gọi to tên nhau. Họ chỉ thì thầm, hoặc dùng những biệt danh quen thuộc. Một lần, trong đêm tối, bác nghe thấy một tiếng gọi rất nhỏ: “Anh Hiệp…” Bác nhận ra giọng của đồng đội, liền đáp lại thật khẽ.
Bác Trần Văn Hiệp ở Hồng Bàng kể về những lần gọi nhau trong chiến tranh – không phải bằng tiếng to, mà chỉ là những tiếng gọi khe khẽ.
Trong những lúc cần giữ bí mật, người lính không thể gọi to tên nhau. Họ chỉ thì thầm, hoặc dùng những biệt danh quen thuộc.
Một lần, trong đêm tối, bác nghe thấy một tiếng gọi rất nhỏ: “Anh Hiệp…” Bác nhận ra giọng của đồng đội, liền đáp lại thật khẽ.
Nhờ vậy, họ tìm được nhau trong bóng tối.
“Chỉ cần nghe đúng giọng là biết,” bác kể.
Sau này, người đồng đội ấy không còn. Nhưng tiếng gọi khe khẽ năm nào vẫn còn trong ký ức của bác.
Giờ đây, mỗi khi gọi con cháu trong nhà, bác vẫn giữ giọng nhẹ nhàng. Với bác, đó là thói quen từ một thời không thể quên.



