Tiếng gọi mẹ trong đêm
Giữa một đêm chiến trường căng thẳng, tiếng gọi mẹ của người lính trẻ khiến bác nhớ mãi về tuổi đôi mươi của mình.

Bác Tài kể rằng trong đơn vị có một chiến sĩ quê miền Bắc, tuổi đời còn rất trẻ.
Một đêm, sau những giờ phút căng thẳng, mọi người tạm nghỉ. Người chiến sĩ trẻ nằm cạnh bác, mệt đến mức ngủ thiếp đi.
Trong giấc ngủ, anh khẽ gọi “Mẹ ơi”.
Bác Tài nghe thấy mà lặng người.
Bác kể rằng khi ấy ai cũng còn rất trẻ. Mỗi người đều có một người mẹ đang chờ ở quê nhà.
Sáng hôm sau, người chiến sĩ trẻ tỉnh dậy, có vẻ ngượng ngùng vì biết mình đã nói trong lúc ngủ.
Bác Tài chỉ cười và bảo: “Nhớ mẹ thì có gì phải ngại”.
Câu chuyện nhỏ ấy được giữ trong ký ức của bác suốt nhiều năm.
Bác nói, chiến tranh khiến người ta trưởng thành rất nhanh, nhưng dù có khoác lên mình bộ quân phục, mỗi người lính vẫn là một người con của gia đình.
“Chúng tôi ra trận là những người lính, nhưng trong sâu thẳm vẫn là những đứa con nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ quê”.



