Tiếng gọi trong khói lửa
“May mà bác quay lại… nếu không chắc không kịp,” bác nói.
Bác Nguyễn Văn Định, cựu chiến binh Hồng Bàng, kể về một khoảnh khắc khiến bác ám ảnh suốt đời – tiếng gọi giữa khói lửa chiến trường.Trong một trận đánh, đơn vị bị phân tán. Khói bom mù mịt, không nhìn rõ mặt nhau. Giữa tiếng nổ, bác nghe thấy ai đó gọi tên mình rất rõ: “Định ơi!”
Bác quay lại, nhưng chỉ thấy khói và đất đá. Tiếng gọi lặp lại một lần nữa, yếu dần. Bác lao về hướng đó, tìm kiếm trong tuyệt vọng.
Cuối cùng, bác tìm thấy một đồng đội bị vùi lấp một phần dưới đất. Người ấy bị thương nặng, nhưng vẫn cố gọi tên bác. Hai người nắm chặt tay nhau trong giây phút ngắn ngủi.
“May mà bác quay lại… nếu không chắc không kịp,” bác nói.
Dù vậy, người đồng đội ấy đã không qua khỏi. Tiếng gọi cuối cùng ấy vẫn còn vang trong ký ức của bác đến tận bây giờ.
Mỗi lần kể lại, bác thường im lặng rất lâu. Với bác, chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là những tiếng gọi tha thiết – những lời cuối cùng mà người sống mang theo suốt cuộc đời.



