Cựu Thanh niên xung phong

tiếng gọi trong lòng đất

Câu chuyện tái hiện ký ức của một cựu thanh niên xung phong trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi họ phải đối mặt với bom đạn và hiểm nguy để giữ vững tuyến đường ra tiền tuyến. Qua đó, làm nổi bật tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và tình đồng đội sâu sắc – những yếu tố đã giúp con người vượt qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết trong thời hoa lửa.

Hà Tĩnh25/04/2026Võ Thị Hải Yến (xã Đức Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Trần Thị Hồng Nhung, cựu thanh niên xung phong, từng làm nhiệm vụ tại một trọng điểm đánh phá ác liệt năm 1968. Công việc của bà và đồng đội là san lấp hố bom, đảm bảo đường thông cho xe ra tiền tuyến. Một buổi chiều, sau một đợt ném bom dữ dội, mặt đất rung chuyển, khói bụi phủ kín cả khu rừng. Khi mọi thứ vừa lắng xuống, bà nghe thấy một âm thanh rất nhỏ – như tiếng gọi bị nghẹn lại từ dưới lòng đất. “Có người… cứu tôi với…” Không chút do dự, bà cùng vài đồng đội lao đến nơi phát ra âm thanh. Họ dùng tay không, cuốc xẻng đào bới trong sự gấp gáp. Đất đá vẫn còn nóng, bom có thể nổ chậm bất cứ lúc nào. Có người bảo nên chờ an toàn, nhưng bà lắc đầu: “Chậm một chút là mất một mạng người.” Sau gần nửa giờ, họ kéo được một chiến sĩ bị vùi lấp lên. Anh đã kiệt sức nhưng vẫn còn sống. Khi mở mắt, điều đầu tiên anh nói là: “Tôi tưởng không ai nghe thấy nữa…” Câu nói ấy khiến bà Nhung lặng đi. Giữa chiến tranh khốc liệt, một tiếng gọi yếu ớt vẫn có người đáp lại – đó chính là điều giữ cho con người không gục ngã. Nhiều năm trôi qua, bà vẫn nhớ rõ khoảnh khắc ấy – không phải vì sự nguy hiểm, mà vì niềm tin rằng, dù trong hoàn cảnh nào, con người vẫn luôn tìm cách cứu lấy nhau. Câu chuyện của bà Nhung là một lát cắt chân thực về thời hoa lửa – nơi lòng nhân ái và ý chí kiên cường đã làm nên sức mạnh vượt qua mọi mất mát.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn