Tiếng gọi trong lòng đất-NĐC
Tôi là Nguyễn Thị Suốt, một người phụ nữ đã ngoài 50 tuổi trong những năm chiến tranh ác liệt. Dù không phải là chiến sĩ trực tiếp cầm súng, tôi vẫn góp sức mình bằng cách chèo đò đưa bộ đội qua sông. Con Sông Nhật Lệ ngày thường yên bình, nhưng khi chiến tranh đến, nó trở thành nơi đối mặt với bom đạn bất cứ lúc nào. Một đêm, tôi nhận nhiệm vụ đưa một nhóm bộ đội sang sông. Trời tối, gió mạnh. Khi thuyền vừa ra giữa dòng, tiếng máy bay địch xuất hiện. Pháo sáng rơi xuống, soi rõ cả mặt nước.
Tôi là Nguyễn Thị Suốt, một người phụ nữ đã ngoài 50 tuổi trong những năm chiến tranh ác liệt. Dù không phải là chiến sĩ trực tiếp cầm súng, tôi vẫn góp sức mình bằng cách chèo đò đưa bộ đội qua sông.
Con Sông Nhật Lệ ngày thường yên bình, nhưng khi chiến tranh đến, nó trở thành nơi đối mặt với bom đạn bất cứ lúc nào.
Một đêm, tôi nhận nhiệm vụ đưa một nhóm bộ đội sang sông.
Trời tối, gió mạnh. Khi thuyền vừa ra giữa dòng, tiếng máy bay địch xuất hiện. Pháo sáng rơi xuống, soi rõ cả mặt nước.
Một chiến sĩ trẻ nói trong lo lắng:
“Mạ ơi, nguy hiểm quá…”
Tôi vẫn giữ chặt tay chèo:
“Có chi mà sợ. Còn người là còn đưa qua.”
Bom bắt đầu nổ quanh sông. Nước bắn lên, thuyền chao đảo dữ dội. Nhưng tôi không dừng lại.
Tôi hiểu rằng:
Nếu quay lại — họ sẽ không kịp hành quân.
Nếu chần chừ — có thể tất cả sẽ bị phát hiện.
Chỉ có một cách: tiến lên.
Từng nhịp chèo nặng trĩu, nhưng thuyền vẫn vượt qua dòng nước.
Khi cập bờ, các chiến sĩ nhanh chóng rời đi. Một người quay lại, xúc động nói:
“Nhờ mạ mà tụi con sống…”
Tôi chỉ cười hiền:
“Các con đánh giặc cho giỏi là mạ vui rồi.”
Cả cuộc đời tôi đã chèo không biết bao nhiêu chuyến đò như thế.
Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc dừng lại.
Vì tôi biết:
Phía bên kia sông không chỉ là bờ đất —
mà là tương lai của đất nước.



