TIẾNG GỌI TRONG MƯA BOM
“Giữa tiếng bom, tôi vẫn nghe rõ một tiếng gọi…” bà Sáu kể, ánh mắt đượm buồn.
Năm 1971, bà cùng đoàn dân công vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn. Đường rừng hiểm trở, lại luôn bị máy bay địch rình rập.
“Hôm đó mưa lớn, đất nhão ra, đi rất khó. Đang gùi hàng thì máy bay bất ngờ ập tới,” bà nhớ lại.
Bom rơi dồn dập. Mọi người tản ra tìm chỗ trú. Khói bụi mù mịt, tiếng nổ át cả tiếng người.
“Trong lúc chạy, tôi nghe có người gọi: ‘Sáu ơi, cứu với!’”
Đó là tiếng của Hạnh – cô bạn cùng đội. Bà quay lại, lần theo tiếng gọi giữa làn khói dày đặc.
“Tôi thấy Hạnh bị kẹt dưới đất đá, chân không cử động được. Tôi cố kéo bạn ra, mặc cho bom vẫn rơi gần đó.”
Cuối cùng, bà đưa được Hạnh vào chỗ an toàn. Nhưng ngay sau đó, một quả bom khác nổ gần, khiến bà bị thương.
“Hạnh sống… còn tôi nằm lại một thời gian dài mới hồi phục,” bà nói.
Bà im lặng rồi khẽ cười:
“Trong chiến tranh, người ta không kịp suy nghĩ nhiều. Chỉ cần nghe tiếng gọi của đồng đội… là sẵn sàng quay lại, dù phía sau là bom đạn.”



