Tiếng gọi từ mái nhà quê
Rời quê đi làm nhiệm vụ khi tuổi đời còn rất trẻ, Phạm Thị Lan luôn mang theo ký ức về mái nhà và người cha già. Chính nỗi nhớ quê đã trở thành sức mạnh để bà vượt qua những ngày gian khổ và hoàn thành nhiệm vụ trở về.
Ngày nhận giấy gọi tham gia lực lượng thanh niên xung phong, Phạm Thị Lan còn rất trẻ. Cha bà không ngăn cản, chỉ dặn con gái một câu: “Làm việc gì cũng phải cố gắng, nhưng phải biết giữ mình.”
Lan lên đường với một chiếc túi nhỏ.
Những ngày đầu xa nhà, bà thường nhớ quê đến nao lòng. Nhớ bữa cơm gia đình, nhớ tiếng gà gáy, nhớ con đường dẫn ra bến nước.
Càng gian khổ, nỗi nhớ ấy càng rõ.
Nhưng thay vì để nỗi nhớ làm mình yếu lòng, Lan biến nó thành động lực. Bà tự nhủ phải hoàn thành nhiệm vụ để một ngày trở về còn có thể nói với cha rằng mình đã không phụ lòng tin của ông.
Công việc của đội TNXP nhiều lúc rất nặng nhọc. Có ngày mọi người làm việc liên tục từ sáng đến tối. Quần áo lấm đất, đôi tay phồng rộp nhưng không ai bỏ cuộc.
Lan nói rằng điều giúp bà vượt qua không chỉ là ý chí cá nhân mà còn là sự động viên của đồng đội.
“Có hôm mình mệt, nhìn sang thấy người bên cạnh vẫn đang làm thì lại đứng dậy.”
Sau chiến tranh, Lan trở về.
Mái nhà cũ đã thay đổi, người cha đã già hơn rất nhiều, nhưng tiếng gọi con gái của ông vẫn khiến bà cảm thấy mình như cô gái năm xưa.
Đến hôm nay, khi kể lại chuyện cũ, bà vẫn nói quê hương là nơi giúp mình có sức mạnh.
Người trẻ năm ấy đi xa để bảo vệ quê hương. Khi trở về, họ nhận ra quê hương chính là nơi đã âm thầm chờ họ suốt những năm tháng gian lao nhất.



