Tiếng Gọi Từ Quê Nhà
“Tiếng Gọi Từ Quê Nhà” kể về Nguyễn Văn Thính (sinh năm 1944, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1965. Là người lính bộ binh, anh kiên cường chiến đấu và vượt qua bom đạn, mang theo trong tim tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày trở về trong những năm tháng thời hoa lửa.
Năm 1965, Nguyễn Văn Thính—chàng trai hai mươi mốt tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh lớn lên giữa những năm tháng đất nước chia cắt, tuổi thơ không xa lạ với tiếng còi báo động và những buổi sơ tán vội vàng.
Thính vốn là người hiền lành, ít nói, nhưng trong lòng luôn có một ý chí mạnh mẽ. Khi nghe tin nhiều thanh niên trong làng lên đường, anh biết rằng mình cũng phải đi—không chỉ vì nghĩa vụ, mà vì một điều sâu xa hơn: bảo vệ chính nơi mình sinh ra.
Ngày rời quê, mẹ anh tiễn con ra đầu làng. Bà không nói nhiều, chỉ nắm chặt tay anh, rồi buông ra như thể đã dồn hết niềm tin vào cái nắm tay ấy. Thính quay lại nhìn mái nhà nhỏ lần cuối, rồi bước đi, mang theo cả ký ức tuổi thơ.
Anh được biên chế vào đơn vị bộ binh, trực tiếp tham gia chiến đấu. Những ngày đầu, hành quân xuyên rừng, cái nắng, cái đói, cái mệt khiến anh nhiều lần kiệt sức. Nhưng nhìn những đồng đội xung quanh, ai cũng bền bỉ, anh lại tự nhủ mình không được yếu lòng.
Một trận đánh lớn diễn ra vào cuối mùa khô. Đơn vị của Thính nhận nhiệm vụ chốt giữ một vị trí quan trọng. Địch tấn công dồn dập, pháo bắn liên hồi. Tiếng nổ vang trời, đất đá tung lên, không gian đặc quánh mùi khói súng.
Giữa trận đánh, một đồng đội bị thương nặng nằm ngoài vị trí an toàn. Không kịp suy nghĩ, Thính lao ra kéo bạn về. Đạn rít sát bên tai, đất cát bắn vào mặt, nhưng anh vẫn không buông tay.
Khi đưa được đồng đội vào nơi trú ẩn, anh lại quay trở lại vị trí chiến đấu. Đôi tay run nhẹ, nhưng ánh mắt thì kiên định.
Trận đánh kết thúc khi trời nhá nhem tối. Vị trí vẫn được giữ vững. Thính ngồi lặng, lưng tựa vào thành hào, thở gấp. Lần đầu tiên, anh cảm nhận rõ rệt khoảng cách mong manh giữa sự sống và cái chết.
Đêm đó, anh lấy trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ—lá thư chưa kịp gửi về nhà. Dưới ánh đèn yếu ớt, anh viết thêm vài dòng:
“Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo. Ở đây, con hiểu vì sao mình phải đi…”
Những năm tháng sau đó, Nguyễn Văn Thính tiếp tục hành quân, tiếp tục chiến đấu, đi qua nhiều trận đánh, nhiều vùng đất. Anh không phải là người nổi bật, nhưng luôn là người đáng tin cậy—ở bất cứ nhiệm vụ nào.
Trong ba lô của anh luôn có những lá thư viết dở, như những lời chưa kịp nói với quê nhà. Và chính những điều chưa nói ấy lại trở thành động lực để anh bước tiếp.
Giữa những năm tháng hoa lửa, Thính là một người lính giản dị—chiến đấu không vì vinh quang, mà vì một tiếng gọi thầm lặng từ quê hương.
Tiếng gọi ấy không ồn ào, nhưng đủ mạnh để dẫn anh đi qua mọi hiểm nguy, giữ vững niềm tin vào ngày trở về—ngày mà con đường làng sẽ lại bình yên như trước.



