Tiếng hát át tiếng bom (1)
Câu chuyện kể về tinh thần lạc quan, yêu đời của các nữ thanh niên xung phong trong những năm tháng bom đạn ác liệt.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, hàng nghìn thanh niên xung phong đã lên đường làm nhiệm vụ tại các tuyến đường trọng điểm. Họ vừa san lấp hố bom, sửa đường, tải đạn, cứu thương, vừa phải đối mặt với mưa bom bão đạn mỗi ngày. Cựu thanh niên xung phong Võ Thị Lan, sinh năm 1951, từng tham gia làm nhiệm vụ tại một tuyến đường trọng điểm ở Nghệ An. Bà kể rằng cuộc sống thời ấy vô cùng gian khổ nhưng chưa bao giờ thiếu tiếng cười và tiếng hát. Theo lời bà Lan, sau mỗi trận bom, cả đội lại lao ra mặt đường để lấp hố, dọn đất đá và đảm bảo giao thông thông suốt. Có hôm vừa làm xong đoạn này thì máy bay lại quay lại ném bom tiếp. Mọi người phải chạy xuống hầm trú ẩn, chờ máy bay đi qua rồi lại tiếp tục công việc. Điều khiến bà nhớ nhất là những buổi tối hiếm hoi được nghỉ ngơi. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, các cô gái thanh niên xung phong thường quây quần bên nhau, người gảy đàn, người hát, người kể chuyện quê nhà. Những bài hát như “Cô gái mở đường”, “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây” hay “Tiến về Sài Gòn” vang lên giữa núi rừng, át cả tiếng bom xa xa. Bà Lan kể rằng nhiều cô gái lúc ấy mới 17, 18 tuổi, vừa rời ghế nhà trường. Có người chưa từng đi xa nhà, chưa từng quen với cuộc sống gian khổ. Nhưng khi khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, ai cũng mạnh mẽ và sẵn sàng vượt qua mọi khó khăn. Có lần, sau một trận bom lớn, cả đội phải làm việc suốt đêm để thông đường cho đoàn xe quân sự đi qua. Dù ai cũng mệt, tay chân rã rời, nhưng một người cất tiếng hát thì tất cả lại cùng hát theo. Tiếng hát giúp mọi người quên đi nỗi sợ hãi và tiếp thêm sức mạnh để hoàn thành nhiệm vụ. Bà Lan nói rằng trong chiến tranh, tiếng hát không chỉ là niềm vui mà còn là cách để động viên nhau sống lạc quan, tin tưởng vào ngày hòa bình. Dù bom đạn có ác liệt đến đâu, tinh thần của tuổi trẻ Việt Nam vẫn luôn sáng lên như ngọn lửa không bao giờ tắt.



