Tiếng hát át tiếng bom
Tiếng hát át tiếng bom
Trong lớp học sơ tán ở Kỳ Ninh, mỗi khi còi báo động vang lên, cô giáo Hường lại cất tiếng hát. Giọng hát nhẹ nhàng vang lên giữa tiếng bom, như ru dịu nỗi sợ hãi của lũ trẻ. Các em nắm tay nhau, lắng nghe, dần quên đi tiếng nổ bên ngoài. Với cô, dạy học không chỉ là truyền chữ mà còn là giữ cho tâm hồn trẻ thơ không bị chiến tranh làm tổn thương. 6. Hạt muối nghĩa tình Ở Kỳ Hà, muối quý như vàng. Vậy mà mỗi lần có bộ đội đi qua, một bà mẹ già lại gom từng nhúm muối nhỏ bỏ vào túi cho các anh mang theo. Bà cười hiền: “Biển mặn cũng không bằng lòng người mặn.” Những hạt muối giản dị ấy đã theo chân người lính ra trận, trở thành vị mặn của tình quê.



