Tiếng hát át tiếng bom trên "Tọa độ lửa"
Tiếng hát át tiếng bom trên "Tọa độ lửa"
O Thảo không cao, dáng người nhỏ nhắn nhưng có đôi mắt sáng lạ thường. Ở ngã ba Đồng Lộc này, ai cũng biết tiếng hát của Thảo. Người ta bảo, hễ nghe tiếng Thảo hát là biết hôm đó đường thông, xe có thể qua.
Năm 1972, không khí ở đây đặc quánh mùi thuốc súng và bụi đất. Những hố bom chồng lên hố bom. Nhiệm vụ của tổ thanh niên xung phong là san lấp mặt đường ngay sau khi máy bay địch rút đi. Có những lúc bom nổ chậm vẫn còn nằm sâu dưới lòng đất, nhưng lệnh đưa hàng vào Nam là mệnh lệnh từ trái tim, không ai chùn bước.
Một đêm mưa tầm tã, đoàn xe vận tải bị kẹt lại do một đoạn đường bị đánh sập hoàn toàn. Địch bắt đầu thả pháo sáng, bầu trời sáng rực như ban ngày, báo hiệu một đợt oanh tạc mới sắp bắt đầu. Cánh tài xế lo lắng, không khí căng thẳng bao trùm. Đúng lúc ấy, từ phía sườn đồi, tiếng hát trong trẻo của Thảo vang lên. Cô hát về dòng sông Lam xanh ngắt, về những cánh đồng lúa chín vàng ở quê nhà.
Tiếng hát của cô gái mười tám tuổi như một liều thuốc tinh thần, xua tan đi nỗi sợ hãi cái chết đang cận kề. Các chiến sĩ công binh và thanh niên xung phong như được tiếp thêm sức mạnh, họ hăng hái vác đá, đổ đất, làm việc quên mình dưới ánh pháo sáng. Khi chiếc xe cuối cùng lăn bánh qua đoạn đường an toàn cũng là lúc tiếng bom lại gầm vang. Thảo chưa kịp tìm nơi trú ẩn, một mảnh bom đã găm vào vai cô. Khi đồng đội chạy đến, cô vẫn mỉm cười, thầm thì: "Xe qua hết rồi phải không các chị?". Vết sẹo trên vai Thảo sau này trở thành "huân chương" quý giá nhất, minh chứng cho một thời đại mà tiếng hát thực sự mạnh hơn cả bom đạn.



