Tiếng hát bên bếp lửa
Giữa những ngày gian khổ, tiếng hát của người lính đã biến những phút nghỉ ngắn ngủi thành những kỷ niệm đẹp của tuổi thanh xuân.

Bác Nguyễn Văn Hùng nhập ngũ năm 1967. Những năm chiến đấu, điều kiện sinh hoạt của đơn vị rất thiếu thốn. Có những ngày hành quân dài, mọi người chỉ mong đến lúc được nghỉ chân.
Những lúc ấy, bên bếp lửa nhỏ, một người trong đơn vị thường cất tiếng hát. Không có đàn, không có sân khấu, chỉ có vài người lính ngồi cạnh nhau.
Bác kể rằng tiếng hát khi ấy không thật hay, nhưng ai cũng thích nghe. Người nhớ quê hát về quê, người nhớ mẹ hát những câu về gia đình. Có khi cả nhóm cùng hát một bài rồi cười vang.
Một lần, sau một ngày hành quân mệt mỏi, cả đơn vị được nghỉ trong một khu rừng. Một người đồng đội lấy chiếc lược làm “đàn”, bác Hùng gõ nhịp bằng chiếc bi đông. Tiếng hát vang lên giữa rừng khiến ai cũng thấy nhẹ lòng.
Bác bảo chính những khoảnh khắc bình dị ấy giúp người lính giữ được tinh thần lạc quan.
Nhiều năm sau, khi gặp lại đồng đội, mọi người vẫn nhắc về những đêm bên bếp lửa. Có người không còn nữa, nhưng những câu hát năm xưa vẫn được nhắc lại như một phần ký ức tuổi trẻ.



