Bài viết

Tiếng Hát Bên Hố Bom

Hải Phòng19/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1969, tại một tuyến đường vận tải ở miền Đông Nam Bộ, sau một trận không kích dữ dội, mặt đường bị cày xới bởi hàng chục hố bom lớn nhỏ. Ngay trong đêm, lực lượng thanh niên xung phong được lệnh khẩn trương san lấp hố bom để đoàn xe kịp tiếp tục hành trình.

Trong đội có cô gái trẻ Nguyễn Thị Thu, hai mươi tuổi, quê ở Tây Ninh.

Công việc kéo dài.

Từ lúc trời tối.

Đến gần sáng.

Đất đỏ bám kín quần áo.

Đôi bàn tay phồng rộp.

Ai cũng thấm mệt.

Khi không khí trở nên im lặng.

Thu bất ngờ cất tiếng hát.

Đó là bài hát mẹ thường ru cô thuở nhỏ.

Ban đầu.

Chỉ một mình cô hát.

Ít phút sau.

Một người hát theo.

Rồi cả đội.

Tiếng hát vang lên.

Không lớn.

Nhưng đủ át đi sự mệt mỏi.

Một anh lái xe vừa chờ thông đường xúc động nói:

"Nghe."

"Các em."

"Hát."

"Tôi thấy."

"Con đường."

"Như ngắn."

"Hơn."

Đến lúc bình minh ló rạng.

Hố bom cuối cùng cũng được lấp xong.

Đoàn xe nối đuôi nhau tiến về phía trước.

Các tài xế đồng loạt bấm còi.

Như một lời cảm ơn.

Thu chỉ mỉm cười.

Lặng lẽ phủi đất trên vai áo.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, đội trưởng kể về nữ anh hùng Võ Thị Sáu, người luôn giữ vững lòng can đảm và niềm tin ngay cả trong những thời khắc gian khó nhất.

Ông nói:

"Lòng."

"Dũng cảm."

"Không chỉ."

"Thể hiện."

"Khi đối diện."

"Hiểm nguy."

"Mà còn."

"Khi biết."

"Tiếp thêm."

"Hy vọng."

"Cho người."

"Khác."

Thu nhìn con đường vừa được thông.

Cô hiểu rằng.

Có những lúc.

Một bài hát.

Cũng có thể trở thành sức mạnh.

Sau ngày đất nước thống nhất, Thu trở thành giáo viên âm nhạc.

Mỗi buổi học.

Cô luôn dạy học sinh hát bằng cả trái tim.

Một lần.

Một em nhỏ hỏi:

"Cô ơi."

"Sao."

"Cô."

"Hay cười."

"Khi hát?"

Thu nhìn ra khoảng sân trường đầy nắng.

Khẽ đáp:

"Vì."

"Có những."

"Ngày."

"Tiếng hát."

"Đã giúp."

"Cô."

"Và đồng đội."

"Đi tiếp."

"Cả đêm."

Lũ trẻ cất cao tiếng hát.

Âm thanh vang khắp sân trường.

Thu lặng lẽ mỉm cười.

Cô hiểu rằng, trong thời hoa lửa, sức mạnh không chỉ đến từ những cánh tay lao động hay lòng quả cảm nơi chiến trường. Đôi khi, một tiếng hát giản dị giữa hố bom cũng đủ thắp sáng niềm tin, gắn kết con người và tiếp thêm nghị lực để cùng nhau vượt qua những tháng năm khốc liệt hướng đến ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn