Cựu chiến binh

Tiếng hát giữa mưa bom

Câu chuyện kể về những người lính trẻ trên tuyến đường vận tải, nơi giữa bom đạn ác liệt, họ vẫn giữ tinh thần lạc quan bằng những tiếng hát – ngay cả trong những giây phút sinh tử.

Hà Tĩnh16/04/2026Lê Quỳnh Anh (Lớp 11 Anh 1 THPT Chuyên Hà Tĩnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đỗ Văn Nam, từng lái xe vận tải trên tuyến đường chi viện. Những năm ấy, mỗi chuyến xe là một lần đối mặt với hiểm nguy.

Đêm đó, tôi cùng tổ xe nhận nhiệm vụ chở hàng ra tiền tuyến. Trời tối đen, chỉ có ánh đèn pha le lói. Nhưng vừa đi được một đoạn, pháo sáng bất ngờ bùng lên, rồi máy bay địch ập đến.

Bom nổ liên hồi. Đất đá rung chuyển. Chúng tôi phải dừng xe, tắt máy, ẩn nấp bên đường.

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ai cũng im lặng, chỉ nghe tiếng bom và nhịp tim dồn dập.

Bất chợt, từ phía sau, một giọng hát cất lên. Đó là Hùng – cậu lính trẻ nhất đội. Giữa tiếng bom, Hùng vẫn hát, giọng không lớn nhưng rõ ràng:

‘Đường ra trận mùa này đẹp lắm…’

Lúc đầu, tôi thấy thật kỳ lạ. Nhưng rồi, từng người một, chúng tôi bắt đầu hát theo. Tiếng hát hòa vào nhau, vang lên giữa đêm tối, át cả nỗi sợ hãi.

Bom vẫn rơi. Nhưng lúc ấy, tôi không còn cảm thấy sợ như trước nữa.

Khi trận bom qua đi, chúng tôi nhanh chóng trở lại xe, tiếp tục hành trình. Nhưng Hùng… đã không còn trở lại vị trí của mình. Một mảnh bom đã cướp đi cậu ngay khi bài hát còn dang dở.

Chúng tôi lặng đi. Không ai nói một lời.

Trước khi nổ máy, tôi nhìn về phía đó, nơi Hùng nằm lại. Trong đầu tôi vẫn vang lên giọng hát của cậu.

Tôi siết chặt vô lăng và nói:
‘Đi thôi! Hùng vẫn đang đi cùng chúng ta.’

Đoàn xe lăn bánh trong đêm. Và lần này, chúng tôi lại hát – hát thay phần của Hùng.

Đến bây giờ, mỗi khi nghe lại bài hát ấy, tôi vẫn nhớ như in đêm hôm đó. Có những tiếng hát không bao giờ tắt, bởi chúng được cất lên từ lòng dũng cảm và tình đồng đội giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn