Tiếng hát giữa mưa bom
Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong dùng tiếng hát để động viên đồng đội trong lúc làm nhiệm vụ giữa bom đạn. Tiếng hát ấy đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần, nhưng cũng gắn với một sự hy sinh đầy xúc động.
Năm 1967, tại một trọng điểm giao thông ở Nghệ An, nơi ngày nào cũng hứng chịu bom đạn, đội thanh niên xung phong của chị Lê Thị Hồng Nhung làm nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt.
Trong đội, có một cô gái tên Mai, nổi tiếng với giọng hát trong trẻo. Mỗi khi công việc căng thẳng, bom đạn dồn dập, Mai lại cất tiếng hát.
Tiếng hát của cô vang lên giữa núi rừng, át cả tiếng bom nổ, khiến mọi người như quên đi sợ hãi.
Một buổi chiều, sau một trận bom lớn, con đường bị phá hỏng nặng nề. Cả đội khẩn trương ra san lấp để kịp cho đoàn xe quân sự đi qua trong đêm.
Bom vẫn chưa dứt hẳn, nguy hiểm rình rập. Không khí căng thẳng bao trùm.
Đúng lúc đó, Mai lại bắt đầu hát.
Giọng hát vang lên:
“Đường ta đi dài theo đất nước…”
Mọi người vừa làm vừa nghe, tinh thần như được tiếp thêm sức mạnh.
Bất ngờ, một loạt bom nữa trút xuống. Đất đá văng tung tóe.
Khi khói bụi tan đi, mọi người hoảng hốt gọi tên Mai…
Nhưng cô đã không còn nữa.
Nơi Mai đứng khi nãy giờ chỉ còn một hố bom sâu.
Cả đội lặng đi. Không ai nói nên lời.
Đêm hôm đó, họ vẫn tiếp tục san lấp con đường, trong im lặng. Nhưng trong tâm trí каждого người, tiếng hát của Mai vẫn vang lên, như thôi thúc họ không được dừng lại.
Nhiều năm sau, chị Lê Thị Hồng Nhung kể lại:
“Mai đã ra đi, nhưng tiếng hát của em thì còn mãi. Chính tiếng hát ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày tháng khốc liệt nhất.”



