Bài viết

Tiếng hát giữa ngã ba lửa

Câu chuyện tái hiện ký ức của một nhân chứng về những ngày tháng ác liệt tại Ngã ba Đồng Lộc, nơi mười nữ thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh để giữ vững mạch máu giao thông. Giữa bom đạn, tinh thần lạc quan và lòng yêu nước đã trở thành sức mạnh phi thường.

Hải Phòng20/04/2026Hoàng Ngọc Sơn (Đoàn xã Quyết Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in những ngày ở Ngã ba Đồng Lộc – nơi mà mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi và máu. Khi ấy, tôi là dân công hỏa tuyến, còn các em – mười cô gái thanh niên xung phong – là những người ngày đêm bám trụ, giữ cho con đường luôn thông suốt.

Các em còn rất trẻ, người lớn nhất cũng chỉ ngoài đôi mươi. Ấy vậy mà giữa mưa bom bão đạn, các em vẫn cười, vẫn hát. Tôi nhớ nhất là giọng hát của Thu – trong trẻo như xua tan cả tiếng máy bay gầm rú. Mỗi lần nghỉ tay, các em lại hát vang, như để tự động viên mình, và cũng để chúng tôi vững lòng hơn.

Công việc của các em là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua. Máy bay địch đánh phá liên tục, vừa lấp xong hố này thì hố khác lại xuất hiện. Có hôm, chưa kịp ăn cơm, các em đã phải lao ra đường vì đoàn xe sắp tới.

Chiều hôm ấy, trời oi ả lạ thường. Máy bay Mỹ quần thảo nhiều vòng rồi bất ngờ trút bom xuống. Đất đá tung lên mù mịt. Chúng tôi vội vàng chạy vào hầm trú ẩn. Các em cũng vừa kịp chui vào một hố bom lớn bên đường.

Tiếng nổ dồn dập, rung chuyển cả đất trời. Khi mọi thứ lắng xuống, chúng tôi gọi nhau, rồi gọi các em. Nhưng không có tiếng trả lời.

Chúng tôi đào, đào bằng tay, bằng cuốc, bằng tất cả sức lực. Đất đá nặng trĩu như đè lên tim. Khi tìm thấy các em, tất cả đều lặng đi. Mười cô gái – mười bông hoa của tuổi trẻ – đã nằm lại mãi mãi trong lòng đất mẹ.

Tôi không khóc thành tiếng. Nước mắt cứ thế chảy dài. Trong đầu tôi vẫn văng vẳng tiếng hát của các em: trong trẻo, yêu đời, và đầy hy vọng.

Đêm hôm đó, con đường vẫn được thông xe. Những chuyến xe vẫn tiếp tục lăn bánh vào Nam. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: sự hy sinh của các em đã giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy.

Nhiều năm đã trôi qua, tôi vẫn trở lại Đồng Lộc. Nơi ấy giờ đã xanh cây, yên bình. Nhưng mỗi khi đứng lặng trước khu mộ, tôi lại nghe như đâu đó tiếng hát vang lên giữa gió.

Tiếng hát của những anh hùng – những con người đã sống và hy sinh cho Tổ quốc, để đất nước hôm nay được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn