Bài viết

Tiếng hát giữa rừng

Rừng Trường Sơn về đêm dày đặc như một bức tường đen. Gió luồn qua những tán cây cao, mang theo mùi đất ẩm và khói thuốc súng còn vương lại sau những trận bom chiều. Con đường mòn nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo, vừa bị cày xới bởi những hố bom chưa kịp lấp.

Hà Tĩnh14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiểu đội thanh niên xung phong vừa dừng chân. Họ mệt rã rời sau một ngày san lấp đường, đảm bảo cho đoàn xe kịp vượt qua trước khi trời sáng. Không ai nói với ai, mỗi người tựa lưng vào ba lô, lặng lẽ thở.

Bỗng cô cất tiếng hát.

Ban đầu chỉ là những câu ngân khe khẽ, như sợ làm phiền bóng đêm. Nhưng rồi giọng hát dần rõ hơn, vang lên giữa rừng sâu. Đó là một bài hát quen thuộc về quê hương, về dòng sông, về những cánh đồng lúa chín vàng.

Âm thanh ấy lan đi, len qua từng thân cây, vượt qua cả tiếng côn trùng rỉ rả. Mọi người ngẩng lên. Có người mỉm cười. Có người nhắm mắt lại, như đang nhìn thấy một nơi rất xa.

Một tiếng nổ bất ngờ vang lên ở phía xa. Mặt đất khẽ rung. Nhưng cô vẫn hát.

Giọng cô không lớn, cũng không cầu kỳ. Chỉ là một giọng hát trong trẻo, bình dị, nhưng vững vàng đến lạ. Như thể bom đạn không thể chạm tới được.

“Cô không sợ à?” một người lính khẽ hỏi khi bài hát dừng lại.

Cô cười, ánh mắt lấp lánh trong ánh lửa nhỏ:
“Có chứ. Nhưng nếu mình im lặng, nỗi sợ sẽ lớn hơn.”

Không ai nói gì thêm.

Đêm ấy, họ lại lên đường. Những bước chân vẫn nặng, nhưng lòng nhẹ hơn. Và trong tiếng gió rừng, dường như vẫn còn vang vọng đâu đó giọng hát của cô—một thứ âm thanh không bom đạn nào dập tắt được.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những người còn sống trong tiểu đội vẫn nhớ về đêm ấy. Họ không nhớ rõ trận bom, cũng không nhớ chính xác con đường. Nhưng họ nhớ rất rõ tiếng hát.

Một người nói:
“Chính tiếng hát ấy đã giữ chúng tôi ở lại… để đi tiếp.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn